Cựu chiến binh

TRƯỜNG SƠN VÀ NỖI NHỚ LÀNG QUÊ

Câu chuyện là dòng hồi tưởng lặng lẽ về nỗi nhớ làng quê của người lính giữa Trường Sơn, nơi ký ức hậu phương trở thành nguồn sức mạnh tinh thần bền bỉ.

Hưng Yên28/12/2025Bùi Thẩm Quyên (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trường Sơn ban ngày ồn ào bom đạn, nhưng ban đêm lại lặng đến nao lòng. Có những đêm, tôi nằm trong hầm, nghe tiếng rừng thở, lòng bỗng trôi về một nơi rất xa – làng quê Đông Hưng.

Tôi nhớ con đường đất dẫn ra cánh đồng, nhớ mùi lúa chín mỗi mùa gặt, nhớ tiếng mẹ gọi tôi về ăn cơm khi trời nhá nhem. Những hình ảnh ấy hiện lên rõ đến mức tôi có cảm giác chỉ cần bước thêm vài bước là về tới đầu làng.

Nhưng khi mở mắt ra, trước mặt tôi chỉ là tán cây rừng dày đặc và bầu trời bị che kín. Tôi lại ở Trường Sơn, nơi mỗi ngày trôi qua đều có thể là ngày cuối.

Có lần, trong giờ nghỉ hiếm hoi, tôi lấy chiếc khăn mẹ đưa ra, áp lên mặt. Mùi vải đã cũ, nhưng tôi tưởng như ngửi thấy mùi khói bếp quê nhà. Tôi không nói gì với ai, chỉ lặng lẽ giữ chiếc khăn trong tay thật lâu.

Nỗi nhớ làng quê ở Trường Sơn không làm người lính yếu mềm. Ngược lại, nó khiến tôi hiểu vì sao mình phải đi đến cùng. Mỗi bước chân giữa rừng sâu là một bước để quê nhà được yên bình hơn.

Trường Sơn đã giữ lại tuổi trẻ của tôi. Nhưng làng quê đã cho tôi lý do để không bao giờ gục ngã.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn