Bài viết

Trương Văn Nghì

Ở xóm Trại Tre, xã Phú Lạc, có một người lính đã dành những năm tháng tuổi trung niên của mình cho chiến trường khốc liệt B3 – Tây Nguyên – ông Trương Văn Nghì, sinh năm 1938. Năm 1968, khi đã 30 tuổi – cái tuổi không còn quá trẻ để bắt đầu lại – ông vẫn quyết định lên đường nhập ngũ. Rời quê hương, rời gia đình, ông mang theo một quyết tâm giản dị mà sâu sắc: góp sức mình vào cuộc kháng chiến chống Mỹ, vì độc lập của dân tộc.

Thái Nguyên08/06/2026Chi đoàn, liên đội trường Tiểu học Phú Lạc (xã Phú Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“NHỮNG BƯỚC CHÂN THẦM LẶNG Ở TÂY NGUYÊN”

Ở xóm Trại Tre, xã Phú Lạc, có một người lính đã dành những năm tháng tuổi trung niên của mình cho chiến trường khốc liệt B3 – Tây Nguyên – ông Trương Văn Nghì, sinh năm 1938.

Năm 1968, khi đã 30 tuổi – cái tuổi không còn quá trẻ để bắt đầu lại – ông vẫn quyết định lên đường nhập ngũ. Rời quê hương, rời gia đình, ông mang theo một quyết tâm giản dị mà sâu sắc: góp sức mình vào cuộc kháng chiến chống Mỹ, vì độc lập của dân tộc.

Ông được phong cấp bậc Trung sĩ và làm nhiệm vụ hậu cần tại chiến trường B3 – Tây Nguyên. Nơi đây là một trong những chiến trường ác liệt nhất, với địa hình rừng núi hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt và chiến sự diễn ra liên tục.

Công việc của ông không phải là trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng lại vô cùng quan trọng. Ông cùng đồng đội đảm nhận việc vận chuyển lương thực, vũ khí, nhu yếu phẩm… tiếp tế cho lực lượng chiến đấu.

Những chuyến đi không hề dễ dàng.

Đó là những con đường rừng dài hun hút, những dốc cao trơn trượt, những đêm hành quân trong bóng tối. Có khi phải đi hàng ngày trời, mang trên vai gùi hàng nặng trĩu, mồ hôi thấm đẫm lưng áo.

Nhưng gian khổ nhất… là năm 1972.

Đó là thời điểm chiến dịch lớn diễn ra tại chiến trường Tây Nguyên. Nhu cầu tiếp tế tăng cao, mọi nhiệm vụ hậu cần đều phải thực hiện khẩn trương, chính xác.

Trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị của ông phải vận chuyển hàng hóa vượt qua quãng đường dài trong điều kiện vô cùng khó khăn. Thời gian gấp rút, địa hình hiểm trở, nhưng nếu không kịp tiếp tế, lực lượng phía trước sẽ gặp nguy hiểm.

Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu tầm quan trọng của nhiệm vụ.

Ông Trương Văn Nghì cùng đồng đội vẫn lặng lẽ bước đi, từng bước, từng bước một… vượt qua mưa rừng, vượt qua gian khổ.

Mỗi chuyến hàng đến nơi an toàn là một lần nhiệm vụ hoàn thành. Không có tiếng súng, không có chiến công vang dội… nhưng đó chính là nền tảng để chiến trường phía trước có thể vững vàng chiến đấu.

Năm 1973, ông hoàn thành nghĩa vụ và xuất ngũ, trở về quê hương Trại Tre. Những năm tháng ở Tây Nguyên trở thành ký ức không thể nào quên.

Ông không kể nhiều về gian khổ, nhưng trong từng câu chuyện, người nghe vẫn cảm nhận được niềm tự hào – tự hào vì đã góp một phần thầm lặng vào những chiến thắng của dân tộc.

Câu chuyện về ông Trương Văn Nghì giúp chúng ta hiểu rằng:
Chiến thắng không chỉ được tạo nên bởi những người ở tuyến đầu,
Mà còn bởi những bước chân thầm lặng nơi hậu phương chiến trường.

Chính họ – những người lính hậu cần – đã âm thầm góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn