Trương Văn Nghĩa
Đây là câu chuyện được ông Trương Văn Nghĩa kể lại trong buổi sinh hoạt truyền thống tại địa phương. Câu chuyện nói về cuộc sống gian khổ nhưng đầy nghĩa tình của những người lính trong chiến khu miền Tây Nam Bộ, nơi từng bữa cơm và ngọn lửa nhỏ đều gắn với sự sống còn giữa chiến tranh.
Năm 1973, đơn vị của ông Nghĩa đóng quân sâu trong Rừng U Minh. Để tránh máy bay phát hiện khói, bộ đội phải đào bếp Hoàng Cầm dưới lòng đất để nấu ăn.
Những ngày ấy cuộc sống vô cùng thiếu thốn. Gạo phải chia từng lon nhỏ, còn thức ăn chủ yếu là cá khô và rau rừng. Có những hôm hành quân suốt ngày, đến tối mọi người mới được ăn một bữa cơm nóng.
Trong đơn vị có anh Lê Văn Thành – người phụ trách nấu ăn cho cả trung đội. Dù cuộc sống gian khổ, anh lúc nào cũng cố gắng nấu cho đồng đội những bữa ăn đủ no trước mỗi trận đánh.
Một buổi chiều mưa lớn, đơn vị vừa trở về sau cuộc hành quân dài thì nhận tin địch sắp mở cuộc càn vào khu vực rừng tràm. Mọi người phải chuẩn bị rút khỏi căn cứ ngay trong đêm.
Biết anh em đã nhiều ngày chưa được ăn no, anh Thành quyết định tranh thủ nhóm bếp nấu nồi cơm cuối cùng trước khi hành quân.
Giữa cơn mưa rừng lạnh buốt, anh cặm cụi che từng tia lửa nhỏ để khói không bốc lên cao. Mùi cơm nóng lan nhẹ giữa khu rừng tối khiến ai cũng thấy ấm lòng.
Ông Nghĩa xúc động kể:
“Trong chiến tranh, có một bữa cơm nóng quý hơn bất cứ điều gì.”
Khi nồi cơm vừa chín cũng là lúc tiếng trực thăng và tiếng súng vọng lại gần khu căn cứ. Đơn vị lập tức thu dọn chuẩn bị rút lui.
Trong lúc mọi người di chuyển, anh Thành quay lại dập bếp và xóa dấu vết để tránh địch phát hiện nơi đóng quân. Nhưng đúng lúc ấy, pháo kích bất ngờ trút xuống khu rừng.
Nhờ anh Thành ở lại xử lý dấu vết, đơn vị đã rút lui an toàn. Nhưng người chiến sĩ nuôi quân năm ấy đã hy sinh bên bếp Hoàng Cầm còn đỏ lửa.
Sau ngày Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, ông Nghĩa vẫn luôn nhớ mãi mùi cơm nóng giữa rừng U Minh năm xưa – mùi của tình đồng đội và sự hy sinh thầm lặng trong thời hoa lửa.



