Truyện ngắn của Đào Sỹ Quang
Chiều cuối tuần, bầu trời nhuộm một màu cam nhạt, báo hiệu hoàng hôn sắp buông. Nhưng không khí yên bình ấy bị xé toạc bởi những cột khói đen cuồn cuộn bốc lên từ tầng cao của một chung cư giữa lòng thành phố. Chúng như những bàn tay khổng lồ vươn ra, quờ quạng trong tuyệt vọng rồi bấu chặt lấy bầu trời. Chỉ trong tích tắc, ngọn lửa bùng lên dữ dội, liếm qua từng tầng, cuốn phăng mọi thứ vào địa ngục đỏ rực. Nhà văn Đào Sỹ Quang ở Đồng Nai Tiếng còi cứu hỏa rú lên, chói tai, như có giặc tràn v
Chiều cuối tuần, bầu trời nhuộm một màu cam nhạt, báo hiệu hoàng hôn sắp buông. Nhưng không khí yên bình ấy bị xé toạc bởi những cột khói đen cuồn cuộn bốc lên từ tầng cao của một chung cư giữa lòng thành phố. Chúng như những bàn tay khổng lồ vươn ra, quờ quạng trong tuyệt vọng rồi bấu chặt lấy bầu trời. Chỉ trong tích tắc, ngọn lửa bùng lên dữ dội, liếm qua từng tầng, cuốn phăng mọi thứ vào địa ngục đỏ rực. Nhà văn Đào Sỹ Quang ở Đồng Nai Tiếng còi cứu hỏa rú lên, chói tai, như có giặc tràn v



