TRUYỀN THỐNG CÁCH MẠNG TRONG GIA ĐÌNH
Truyền thống cách mạng không chỉ tồn tại trong những trang sử lớn, mà được gìn giữ lặng lẽ trong từng gia đình, qua câu chuyện, nếp sống và cách làm người.
Trong gia đình Phùng Ngọc Hùng, truyền thống cách mạng không được nhắc đến bằng những lời lớn lao. Nó hiện diện qua những câu chuyện bên mâm cơm, qua cách ông bà dạy con cháu sống tử tế, biết nghĩ cho người khác và không quên quá khứ.
Ông chưa bao giờ yêu cầu con cháu phải noi theo con đường quân ngũ hay cách mạng như mình. Nhưng ông luôn kể cho họ nghe vì sao ông đã chọn con đường ấy. Không phải để tự hào, mà để giải thích rằng mỗi lựa chọn đều gắn với trách nhiệm trước đất nước và nhân dân.
Những câu chuyện ông kể trong gia đình thường rất giản dị. Ông kể về những ngày đói đến mức phải ăn củ rừng, về những đêm ngủ dưới hầm tránh bom, về tình đồng đội chia nhau từng ngụm nước. Những câu chuyện ấy không hề giáo điều, nhưng lại thấm dần vào suy nghĩ của con cháu.
Phùng Ngọc Hùng tin rằng, truyền thống cách mạng không phải là khẩu hiệu, mà là lối sống. Đó là sự trung thực, tinh thần trách nhiệm, lòng nhân ái và ý thức cộng đồng. Ông dạy con cháu rằng, làm người trước hết phải sống sao cho không hổ thẹn với những người đã ngã xuống.
Trong gia đình ông, ngày lễ lớn của đất nước luôn được nhắc đến. Không phải để tổ chức long trọng, mà để cùng nhau nhớ lại. Ông kể cho con cháu nghe về ngày Cách mạng Tháng Tám ở Hồng Gai, về cảm giác lần đầu tiên người dân được làm chủ vận mệnh của mình. Những câu chuyện ấy trở thành ký ức chung của cả gia đình.
Có lúc, con cháu hỏi ông rằng: “Thời nay còn cần cách mạng không?”. Ông trả lời rằng, cách mạng hôm nay không giống ngày xưa, nhưng tinh thần cách mạng thì vẫn cần. Đó là dám sống có trách nhiệm, dám bảo vệ điều đúng và dám hy sinh lợi ích cá nhân vì cộng đồng.
Phùng Ngọc Hùng hiểu rằng, truyền thống chỉ có thể tồn tại nếu được tiếp nhận một cách tự nhiên. Vì thế, ông không áp đặt. Ông chỉ kể, chỉ sống và để con cháu tự cảm nhận. Chính cách ấy khiến truyền thống cách mạng trong gia đình ông không bị khô cứng, mà trở thành một phần đời sống tinh thần.
Khi nhìn con cháu trưởng thành, ông không mong họ phải giống mình. Ông chỉ mong họ hiểu rằng, gia đình họ từng đi qua những năm tháng rất khó khăn để có được hôm nay. Và hiểu rằng, trách nhiệm của thế hệ sau là sống sao cho xứng đáng với những hy sinh ấy.


