Khác

Truyện về tình anh em trong thời chiến (1)

Truyện về tình anh em trong thời chiến

Quảng Ninh04/07/2026Nguyễn Đỗ Bảo Ngọc (LCĐ Khoa Du lịch, Trường Đại học Hạ Lon)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm ấy, làng tôi không còn tiếng ve râm ran như mọi năm. Thay vào đó là tiếng còi báo động xé toạc bầu trời, tiếng bước chân vội vã, và những ánh mắt lo âu của người lớn.

Tôi mười sáu tuổi.

Anh tôi – Hưng – hai mươi mốt tuổi, lên đường nhập ngũ vào một buổi sáng trời mù sương. Mẹ không khóc, nhưng đôi mắt bà đỏ hoe. Còn tôi, đứng nép sau cánh cửa, không dám gọi anh một tiếng.

Trước khi đi, anh dúi vào tay tôi một chiếc bật lửa cũ.

“Giữ lấy. Khi nào nhớ anh thì bật lên.”

Tôi cười, nhưng lòng nghẹn lại. Một chiếc bật lửa – giữa thời chiến – có lẽ là thứ duy nhất anh có thể để lại.

Những ngày sau đó, làng tôi chìm trong khói lửa.

Bom rơi, đất rung, mái nhà đổ sập. Tôi cùng mẹ và mọi người chạy xuống hầm mỗi khi còi hú. Mỗi lần như vậy, tôi lại siết chặt chiếc bật lửa trong tay, như thể nắm lấy một phần của anh.

Đêm đến, khi mọi thứ tạm yên, tôi lén ra sau vườn, bật lửa lên.

Một ngọn lửa nhỏ thôi… nhưng ấm.

Tôi tưởng tượng anh cũng đang ở đâu đó, giữa rừng sâu hay chiến hào, cũng bật lên một đốm lửa như thế. Có thể anh đang nghĩ về nhà, về mẹ, về tôi.

Và về một ngày trở lại.

Một buổi chiều, có người lính ghé làng.

Ông mang theo một chiếc ba lô sờn cũ, hỏi thăm từng nhà. Khi đến trước cửa nhà tôi, ông đứng lặng rất lâu.

Mẹ tôi hiểu ngay.

Bà không hỏi gì, chỉ ngồi xuống thềm. Tôi đứng bên cạnh, tim đập mạnh đến mức tưởng như nghe thấy rõ.

Người lính đưa ra một mảnh giấy gấp gọn.

“Đồng chí Hưng… đã hy sinh trong một trận đánh. Trước khi… cậu ấy nhờ tôi gửi lại cái này.”

Tôi không nghe tiếp được nữa.

Mảnh giấy rơi xuống tay tôi run rẩy.

“Em trai,

Nếu em đọc được lá thư này, chắc anh không còn nữa. Nhưng đừng buồn quá lâu. Chiến tranh rồi sẽ qua, và em phải sống thay cả phần của anh.

Chiếc bật lửa anh đưa em không phải để nhớ anh… mà để em nhớ rằng, trong những lúc tối nhất, chỉ cần một đốm lửa nhỏ cũng đủ soi đường.

Hãy giữ nó. Và sống thật tốt.

Anh của em.”

Đêm đó, tôi ra sau vườn như mọi lần.

Tôi bật chiếc bật lửa.

Ngọn lửa vẫn nhỏ… nhưng lần này, tôi không thấy cô đơn nữa.

Gió thổi qua, mang theo mùi khói xa xăm. Nhưng trong lòng tôi, có thứ gì đó đang cháy lên – không phải nỗi đau, mà là một niềm tin.

Rằng sau “thời hoa lửa”, sẽ có một mùa bình yên.

Và tôi… sẽ sống tiếp, như lời anh dặn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Truyện về tình anh em trong thời chiến (1) | Câu chuyện thời hoa lửa