Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

TỪ BẾN NHÀ RỒNG ĐẾN QUẢNG TRƯỜNG BA ĐÌNH

Hành trình chuyển biến từ một người yêu nước trở thành một chiến sĩ cộng sản lỗi lạc, đặt nền móng cho mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam.

Đà Nẵng05/05/2026Phan Đình Bách (Đoàn trường THPT Thái Phiên, phường Thanh Khê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Khát vọng cứu nước và quyết định ra đi

Những năm đầu thế kỷ XX, khi đất nước còn chìm trong bóng tối của ách đô hộ, có một người thanh niên rời quê hương với hai bàn tay trắng, mang theo một khát vọng mà ít ai lúc bấy giờ dám nghĩ đến. Người ấy tên là Nguyễn Tất Thành. Ông sinh ra trong một gia đình nhà nho yêu nước ở Nghệ An. Từ nhỏ, ông đã chứng kiến cảnh nhân dân lầm than, đất nước bị áp bức. Những bài học từ cha — một người từng làm quan nhưng không chịu cúi mình trước bất công — đã gieo trong ông một câu hỏi lớn: làm thế nào để cứu nước? Nhưng Nguyễn Tất Thành không chọn con đường cũ. Ông hiểu rằng những cuộc khởi nghĩa trước đó, dù anh dũng, vẫn chưa thể mang lại độc lập. Ông muốn tìm một hướng đi khác — một con đường mới. Năm 1911, tại bến cảng Nhà Rồng, ông lên một con tàu rời Việt Nam. Khi ấy, ông chỉ là một chàng trai trẻ, chưa ai biết đến. Nhưng chính chuyến đi ấy đã mở ra một hành trình kéo dài hàng chục năm, xuyên qua nhiều châu lục.

2. Hành trình bôn ba và tìm ra con đường cách mạng

Ông làm nhiều nghề: phụ bếp, quét tuyết, cào than… sống giữa những người lao động nghèo ở khắp nơi. Chính cuộc sống đó giúp ông hiểu rằng nỗi khổ của người dân Việt Nam không phải là điều riêng biệt — mà là một phần của sự bất công rộng lớn hơn trên thế giới. Trong những năm tháng ở nước ngoài, Nguyễn Tất Thành không ngừng học hỏi. Ông đọc sách, tham gia các tổ chức, gặp gỡ những người có cùng lý tưởng. Dần dần, ông tìm ra con đường mà mình tin là đúng — con đường cách mạng vô sản. Từ Nguyễn Tất Thành, ông lấy tên mới: Nguyễn Ái Quốc. Cái tên ấy nhanh chóng được biết đến trong các phong trào đấu tranh. Ông viết báo, gửi kiến nghị, lên tiếng về quyền tự do của các dân tộc thuộc địa. Dù ở xa quê hương, trái tim ông chưa bao giờ rời khỏi Việt Nam. Có những lúc, cuộc sống của ông vô cùng khó khăn. Ông từng bị theo dõi, bị đe dọa, thậm chí bị bắt giam. Nhưng chưa bao giờ ông từ bỏ mục tiêu của mình. “Nếu mình không làm, ai sẽ làm?” — đó là điều ông luôn tự nhắc.

3. Trở về lãnh đạo cách mạng và mốc son Ba Đình

Nhiều năm trôi qua, con đường cách mạng dần rõ ràng hơn. Nguyễn Ái Quốc không chỉ tìm ra hướng đi, mà còn chuẩn bị cho một lực lượng có thể thực hiện nó. Năm 1941, sau hơn ba mươi năm xa Tổ quốc, ông trở về. Không phải trong vinh quang, mà lặng lẽ vượt qua biên giới, trở lại mảnh đất mình đã rời đi khi còn là một chàng trai trẻ. Lúc này, ông đã mang một cái tên khác — Hồ Chí Minh. Trong hang đá giữa núi rừng Việt Bắc, ông cùng các đồng chí bàn bạc, tổ chức, chuẩn bị cho một bước ngoặt lớn của lịch sử. Dù cuộc sống gian khổ, thiếu thốn đủ bề, ông vẫn giữ lối sống giản dị, gần gũi với mọi người. Một lần, khi được hỏi vì sao ông luôn giữ tinh thần lạc quan, ông chỉ cười: “Vì chúng ta đang đi đúng đường.” Năm 1945, thời cơ đến. Sau bao năm chuẩn bị, cuộc Tổng khởi nghĩa nổ ra. Nhân dân trên khắp cả nước đứng lên, giành lại chính quyền. Và vào ngày 2 tháng 9 năm ấy, tại quảng trường Ba Đình, Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Khoảnh khắc ấy không chỉ là thành quả của một cá nhân, mà là của cả dân tộc. Nhưng không thể phủ nhận rằng, hành trình của Hồ Chí Minh — từ Nguyễn Tất Thành năm nào — đã góp phần quan trọng tạo nên bước ngoặt ấy. Cuộc đời ông sau đó vẫn tiếp tục gắn liền với cách mạng, với đất nước. Ông không sống cho riêng mình, mà sống cho hàng triệu con người. Điều khiến nhiều người nhớ đến ông không chỉ là vai trò lãnh đạo, mà còn là sự giản dị. Một vị lãnh tụ nhưng sống trong căn nhà sàn nhỏ, ăn uống đạm bạc, luôn gần gũi với nhân dân. Có người từng hỏi: “Điều gì là quan trọng nhất trong cuộc đời ông?” Ông trả lời: “Độc lập cho dân tộc, tự do cho nhân dân.” Câu trả lời ấy đơn giản, nhưng chứa đựng cả một cuộc đời. Nhiều năm đã trôi qua, lịch sử đã sang trang. Nhưng cái tên Hồ Chí Minh vẫn được nhắc đến không chỉ trong sách vở, mà trong ký ức và lòng biết ơn của nhiều thế hệ. Từ một chàng trai rời quê hương với hai bàn tay trắng, ông đã trở thành biểu tượng của khát vọng độc lập. Và hành trình ấy — hành trình của niềm tin, ý chí và sự kiên trì — vẫn còn truyền cảm hứng cho đến hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn