Từ bục giảng ra trận
Câu chuyện của một người thầy rời bục giảng lên đường chiến đấu, mang theo trong tim cả tình yêu nghề và trách nhiệm với Tổ quốc.
Ông Giáp Văn Mạo kể rằng trước khi khoác áo lính, ông từng là một thầy giáo trẻ. Cuộc sống khi ấy tuy giản dị nhưng bình yên, ngày ngày gắn với bảng đen, phấn trắng và lũ học trò nhỏ. Thế nhưng chiến tranh không cho phép người thanh niên sống riêng cho mình. Khi Tổ quốc cần, ông rời bục giảng để lên đường, mang theo trong lòng cả nỗi nhớ mái trường lẫn quyết tâm phải làm tròn trách nhiệm của một người công dân.
Theo lời ông, những ngày đầu vào đơn vị không hề dễ dàng. Từ một người quen cầm phấn, ông phải học cách hành quân, bám trận địa, chịu đựng gian khổ và đối mặt với hiểm nguy bất cứ lúc nào. Có những đêm nằm giữa rừng, ông nhớ tiếng học trò đọc bài và tự hỏi bao giờ mới được trở lại nghề cũ. Nhưng rồi mỗi lần nghĩ đến đất nước còn chia cắt, ông lại tự nhủ rằng người thầy lúc này phải dạy bằng chính hành động của mình: dạy lòng yêu nước, dạy sự dấn thân, dạy tinh thần không lùi bước trước thử thách.
Điều ông kể nhiều nhất không phải chiến công, mà là sự trưởng thành của con người trong chiến tranh. Ông nói chính chiến trường đã dạy ông hiểu sâu hơn hai chữ trách nhiệm. Và khi hòa bình trở lại, nếu có thể quay về lớp học, ông sẽ kể cho học trò nghe rằng có một thời người thầy phải cất phấn để cầm súng, để sau này lớp học được bình yên và trẻ nhỏ được lớn lên trong độc lập.



