Từ buồng lái đến ngày thống nhất
Nguyễn Thành Trung sinh năm 1947 tại Bình Định. Ông được đào tạo và trở thành phi công của Không quân Việt Nam Cộng hòa, nhưng đồng thời bí mật hoạt động cho lực lượng cách mạng.
Ngày 8/4/1975, ông lái máy bay F-5E ném bom Dinh Độc Lập rồi bay về vùng giải phóng. Ba tuần sau, ngày 28/4/1975, ông cùng các phi công của ta thực hiện cuộc tập kích sân bay Tân Sơn Nhất, góp phần vào những hoạt động quân sự trong những ngày cuối cùng trước khi Sài Gòn được giải phóng.
Điều khiến câu chuyện của Nguyễn Thành Trung đặc biệt không chỉ nằm ở những chuyến bay, mà ở sự lựa chọn của một người trẻ giữa một thời đại bị chia cắt.
Ông sống trong một thân phận khác, khoác một bộ quân phục khác và bay trên một bầu trời mà nhiều người nghĩ rằng đã thuộc về phía bên kia. Nhưng bên trong thân phận ấy là một lựa chọn đã được ông giữ kín trong nhiều năm.
Ngày 8/4/1975, khi chiếc F-5E rời khỏi đội hình và hướng về Dinh Độc Lập, cuộc đời của Nguyễn Thành Trung cũng bước sang một ngã rẽ không thể quay lại.
Có những người lính đi qua chiến tranh bằng một con đường thẳng. Nhưng cũng có người phải đi qua những năm tháng bằng một thân phận khác, giữ một lựa chọn trong im lặng cho đến ngày có thể công khai nó. Với Nguyễn Thành Trung, bầu trời ngày ấy không chỉ là nơi những chiếc máy bay cất cánh — đó còn là nơi một con người lựa chọn mình sẽ đứng về phía nào của lịch sử.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục phục vụ trong Không quân Nhân dân Việt Nam, tham gia xây dựng và huấn luyện lực lượng không quân.


