Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TỪ CĂN NHÀ LÁ ĐẾN HÀM ĐẠI TƯỚNG

Từ một cậu bé sinh ra trong căn nhà lợp lá dừa giữa vùng Đồng Khởi Bến Tre, Đại tướng Lê Văn Dũng đã đi trọn con đường binh nghiệp bằng ý chí, kỷ luật và sự dấn thân không ngừng nghỉ. Câu chuyện là hành trình trưởng thành của một người con nông dân Nam Bộ đi lên từ chiến trường, gắn bó trọn đời với quân đội và nhân dân.

Hưng Yên24/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con đường tỉnh lộ 883 chạy ngang xã An Hiệp, Bến Tre, buổi trưa nắng trải dài giữa những hàng dừa xanh mướt. Trong khu vườn rợp bóng dừa ấy, Đại tướng Lê Văn Dũng – người từng giữ những cương vị cao nhất trong quân đội – nay sống một cuộc đời lặng lẽ, giản dị như bao lão nông miệt vườn khác. Dép lê, quần cộc, chiếc mũ rộng vành đã bạc màu thời gian, ông cười hiền khi kể chuyện đời mình, như thể mọi vinh quang đã lùi rất xa.

Ít ai ngờ rằng, người đàn ông đang lúi húi trong vườn dừa hôm nay từng bước qua gần như trọn vẹn các nấc thang binh nghiệp của Quân đội Nhân dân Việt Nam – từ người lính trẻ đến hàm Đại tướng.

Tuổi thơ trong căn nhà lá

Đại tướng Lê Văn Dũng sinh ngày 25 tháng 12 năm 1945, tại xã Phong Mỹ, huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre – vùng đất giàu truyền thống cách mạng, nơi phong trào Đồng Khởi từng bùng lên dữ dội. Gia đình ông có bảy anh em, sống trong một căn nhà lợp lá dừa, giữa vườn dừa bạt ngàn. Những năm tháng khó khăn, dừa không chỉ là bóng mát, mà còn là thức ăn thay cơm của cả gia đình.

“Nhà nghèo lắm, ăn dừa thay cơm là chuyện thường,” ông kể lại, giọng nhẹ tênh như nói về một điều hiển nhiên. Chính cái nghèo ấy, cùng không khí sục sôi cách mạng của quê hương, đã sớm gieo vào lòng cậu bé Nguyễn Văn Nới – tên khai sinh của ông – một ý chí khác thường.

Theo bộ đội khi chưa tròn 18 tuổi

Năm 1963, mới hơn 17 tuổi, ông theo bộ đội vào Đoàn Q761, còn gọi là Đoàn Bình Giã. Từ đó, ông được các đồng đội đặt cho cái tên mới: Lê Văn Dũng. “Dũng là phải dũng cảm, ở đâu cũng phải làm dũng sĩ,” ông cười, nhắc lại lời các chú ngày ấy.

Chiến tranh không cho phép người trẻ tuổi chần chừ. Từ chiến trường miền Nam khốc liệt, người lính trẻ trưởng thành rất nhanh. Sự trưởng thành ấy không chỉ đến từ bom đạn, mà từ tinh thần kỷ luật, trách nhiệm và ý thức chính trị mà ông sớm thể hiện.

Con đường binh nghiệp đặc biệt

Sự nghiệp quân đội của ông Lê Văn Dũng là một hành trình hiếm thấy về tốc độ và chiều sâu. Mới 24 tuổi, ông đã là đại úy, giữ chức chính trị viên tiểu đoàn. 29 tuổi – trung tá, chính ủy trung đoàn. 35 tuổi – thượng tá, phó sư đoàn trưởng kiêm tham mưu trưởng. 41 tuổi – đại tá, sư đoàn trưởng.

Đến 44 tuổi, ông được phong hàm thiếu tướng, giữ chức Phó tư lệnh Quân đoàn 4. Hai năm sau, ở tuổi 46, ông trở thành Tư lệnh Quân đoàn – một trong những vị tư lệnh trẻ nhất thời bấy giờ.

Không chỉ là người lính chiến trường, ông còn là cán bộ chính trị dày dạn kinh nghiệm. Năm 1995, ông trở lại Quân khu 7 làm Tư lệnh. Năm 1998, về Bộ Quốc phòng, được thăng hàm trung tướng, giữ chức Phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị, rồi Thứ trưởng Bộ Quốc phòng kiêm Tổng tham mưu trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Tháng 6 năm 2001, ông được bổ nhiệm làm Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị. Tháng 6 năm 2003, ông được phong hàm Thượng tướng. Đến tháng 7 năm 2007, ông chính thức được phong hàm Đại tướng, cùng thời điểm với Bộ trưởng Phùng Quang Thanh.

Hoàn thành nhiệm vụ và trở về

Đầu năm 2011, Đại tướng Lê Văn Dũng nghỉ hưu sau nhiều thập kỷ gắn bó với quân đội. Khi ấy, ông được cấp đất ở Hà Nội theo tiêu chuẩn cán bộ cao cấp. Nhưng ông đã quyết định trả lại.

“Ngày xưa đi chiến đấu, đâu có nghĩ đến quyền lợi. Giờ hoàn thành nhiệm vụ rồi, còn so đo tiêu chuẩn này nọ thì không nên,” ông nói. Với ông, trở về quê – nơi có dừa, có đất, có ký ức – là lựa chọn tự nhiên nhất.

Từ tướng lĩnh thành lão nông

Về quê, ông cùng vợ cải tạo mảnh đất phèn ven tỉnh lộ 883 thành vườn dừa hơn trăm gốc. Tiền tiết kiệm, lương hưu, tất cả đều dồn vào mảnh vườn. Mỗi tháng, vườn dừa cho thu hoạch vài trăm trái, đủ chi tiêu sinh hoạt và chăm sóc cây cối.

Ông làm vườn như đã từng làm lính: cẩn thận, bền bỉ, không nề hà. Ngoài dừa, ông trồng thêm cây ăn trái, nuôi gia cầm, chăm sóc từng gốc cây như chăm một phần đời còn lại của mình.

Một hành trình khép lại, một giá trị còn mở

Từ căn nhà lá lợp dừa của tuổi thơ đến hàm Đại tướng của Quân đội Nhân dân Việt Nam, hành trình của ông Lê Văn Dũng là minh chứng rõ ràng cho một thế hệ trưởng thành từ nhân dân, chiến đấu vì nhân dân và trở về với nhân dân.

Ông thường nói giản dị:
“Về quê sống là ngon rồi.”

Câu nói ấy không chỉ là lựa chọn cá nhân, mà là sự kết tinh của cả một đời người – một đời đi qua chiến tranh, quyền lực và vinh quang, để cuối cùng trở về làm người con của đất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn