Từ chiến hào đến cuộc sống hôm nay
rong chiếc rương gỗ cũ của gia đình ông Lê Huy Bình vẫn còn lưu giữ những lá thư đã ngả màu thời gian. Đó là những lá thư ông viết từ chiến trường gửi về cho gia đình trong những năm tham gia kháng chiến chống Mỹ cùng đơn vị K18, D7, F9, Quân đoàn 4.
Mỗi lá thư đều ngắn gọn vì điều kiện chiến tranh không cho phép viết nhiều. Ông thường chỉ hỏi thăm sức khỏe cha mẹ và nhắn gia đình yên tâm vì mình vẫn khỏe mạnh. Nhưng phía sau những dòng chữ giản dị ấy là biết bao gian khổ mà ông chưa từng kể hết.
Có những lần đơn vị hành quân nhiều ngày liên tục, đôi chân rớm máu nhưng không ai dừng lại. Có những đêm nghe tiếng bom vọng từ xa, ông lại nghĩ về mái nhà nơi quê hương và tự nhủ phải cố gắng hơn để ngày trở về không còn xa nữa.
Điều khiến ông tự hào nhất không phải là những gì mình đã trải qua, mà là được đứng trong hàng ngũ của những người lính đã góp phần làm nên mùa xuân thống nhất của dân tộc. Ông luôn tin rằng thế hệ mình có thể chịu đựng gian khổ bởi trong tim luôn cháy bỏng một niềm tin vào tương lai.
Ngày nay, mỗi khi con cháu hỏi về chiến tranh, ông lại lấy những lá thư cũ ra kể chuyện. Những dòng chữ đã phai màu nhưng tình yêu nước, lòng dũng cảm và niềm tự hào của người lính năm xưa vẫn còn nguyên vẹn. Đó là món quà tinh thần quý giá mà ông muốn truyền lại cho các thế hệ mai sau.



