Cựu chiến binh

Từ chiến hào đến ruộng làng

Câu chuyện khắc họa hành trình chuyển tiếp của một người lính từ chiến trường khốc liệt trở về với ruộng làng, đời sống nông thôn bình dị. Qua đó làm nổi bật sự tiếp nối âm thầm giữa chiến tranh và hòa bình, giữa chiến hào bom đạn và thửa ruộng nuôi sống con người.

Hưng Yên30/12/2025Phạm Ngọc Hà (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến hào và ruộng làng tưởng như thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Một bên là bom đạn, sinh tử; một bên là đất đai, mùa vụ và sự sống. Nhưng với ông tôi – Phạm Văn Thợi – hai thế giới ấy lại nối liền trong cùng một cuộc đời.

Những năm tháng chiến tranh, ông sống trong chiến hào. Đó là nơi trú ẩn, nơi chiến đấu, nơi chứng kiến sự sống và cái chết chỉ cách nhau một khoảnh khắc. Đất trong chiến hào là đất bị bom cày xới, nhuốm mùi khói súng và máu. Người lính bám trụ vào đó để giữ từng tấc đất cho Tổ quốc.

Khi chiến tranh lùi xa, ông trở về làng. Trước mắt ông không còn chiến hào, mà là ruộng đồng quen thuộc của thôn Tứ Cường. Vẫn là đất, nhưng là thứ đất mềm, nuôi sống con người. Từ chiến hào đến ruộng làng là một bước chuyển lớn, không chỉ về không gian, mà còn về nhịp sống và tâm thế.

Những ngày đầu làm lại ruộng đồng, ông mang theo thói quen của người lính. Ông làm việc đúng giờ, cẩn thận từng công đoạn. Cách ông cầm cuốc, cách ông bước trên bờ ruộng đều chắc chắn, dứt khoát. Chiến tranh đã rèn cho ông sự kiên trì, còn ruộng làng cho ông cơ hội hồi sinh.

Ông ít khi nói về sự khác biệt ấy. Nhưng tôi nhìn thấy trong ánh mắt ông, mỗi khi cúi xuống mảnh ruộng, là một sự trân trọng sâu sắc. Đất này không còn bị giày xéo bởi bom đạn. Đất này sinh ra lúa, nuôi sống gia đình. Có lẽ vì từng nằm trên đất chiến hào, ông càng hiểu giá trị của đất lành.

Ruộng làng trở thành nơi ông gửi gắm phần đời còn lại. Ở đó, ông tìm thấy nhịp sống chậm, đối lập với những năm tháng căng thẳng nơi chiến trường. Nhưng ký ức chiến hào chưa bao giờ rời bỏ ông. Nó khiến ông làm ruộng với thái độ nghiêm túc, không lãng phí, không coi nhẹ sức lao động.

Với thế hệ con cháu, hình ảnh ông từ chiến hào trở về ruộng làng là một bài học lớn. Nó cho thấy rằng, chiến tranh không kết thúc ở ngày hòa bình lập lại. Nó tiếp tục tồn tại trong cách con người xây dựng lại cuộc sống. Và ông đã làm điều đó một cách bền bỉ, âm thầm, từ những thửa ruộng quê hương.

Từ chiến hào đến ruộng làng, ông tôi đã đi trọn một vòng đời – từ bảo vệ đất nước đến chăm sóc mảnh đất nuôi sống gia đình. Hai công việc khác nhau, nhưng cùng chung một tinh thần trách nhiệm và yêu thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn