Từ chiến sĩ đến Phó Giáo sư - một đời phụng sự đất nước
Cựu chiến binh Lê Văn Lân, 94 tuổi, hiện sống tại phường Hương An, Thừa Thiên Huế. Ở tuổi gần trăm, ông vẫn giữ giọng nói sang sảng, trí nhớ minh mẫn. Từng địa danh, từng trận đánh, từng đồng đội đã ngã xuống vẫn hiện lên rõ ràng như mới diễn ra hôm qua .
Điều ông nhớ nhất là trận đánh ở An Hòa. Đơn vị được giao bí mật phối hợp với cơ sở nội tuyến, chờ đúng thời điểm đổi gác để mở cổng cho lực lượng ta tiến công. "Đến giờ gác, anh em mở cửa. Chúng tôi nhanh chóng khống chế các vị trí, yêu cầu chỉ huy địch tập hợp binh lính. Đúng lúc ấy pháo đồng loạt nổ, trận đánh diễn ra rất nhanh", ông kể .
Điều đọng lại sâu sắc hơn cả không phải là chiến thắng mà là cách người lính Việt Nam đối xử với tù binh. Trong số những người bị bắt có một sĩ quan Pháp từng tham gia Chiến tranh thế giới thứ hai, bị mất một cánh tay. Ông Lân nhớ mình đã nói: "Các anh cứ yên tâm. Chúng tôi đã bắt các anh thì có trách nhiệm bảo vệ tính mạng của các anh". Chính sự nhân văn ấy khiến viên sĩ quan nhiều lần bày tỏ sự khâm phục đối với quân đội Việt Nam .
Chiến tranh khép lại, người lính năm xưa lại bước vào một mặt trận khác - mặt trận của tri thức. Từ những lớp học bổ túc văn hóa, ông trở thành giảng viên đại học, rồi Phó Giáo sư, Tiến sĩ. Với ông, chiến tranh dạy biết hy sinh, còn hòa bình dạy phải tiếp tục học để cống hiến . Buổi trò chuyện khép lại khi ông cất cao giai điệu “Chào mùa xuân đại thắng” .


