TỪ CHIẾN TRANH ĐẾN BIÊN GIỚI – MỘT ĐỜI MẸ DÂNG HIẾN
Trong chuyến hành trình về nguồn tại xã An Trường, tôi dừng chân trước ngôi nhà đơn sơ – nơi từng là mái ấm của Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lan. Gió chiều thổi nhẹ qua hàng dừa, mang theo cảm giác bình yên, nhưng khi nghe kể về cuộc đời Mẹ, lòng tôi lại dâng lên niềm xúc động sâu sắc. Mẹ sinh năm 1922, lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo. Lập gia đình với ông Nguyễn Văn Nhị, Mẹ sinh được tám người con – bảy trai, một gái. Một gia đình đông con, đông niềm vui, nhưng cũng là nơi mà chiến
Trong chuyến hành trình về nguồn tại xã An Trường, tôi dừng chân trước ngôi nhà đơn sơ – nơi từng là mái ấm của Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lan. Gió chiều thổi nhẹ qua hàng dừa, mang theo cảm giác bình yên, nhưng khi nghe kể về cuộc đời Mẹ, lòng tôi lại dâng lên niềm xúc động sâu sắc.
Mẹ sinh năm 1922, lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo. Lập gia đình với ông Nguyễn Văn Nhị, Mẹ sinh được tám người con – bảy trai, một gái. Một gia đình đông con, đông niềm vui, nhưng cũng là nơi mà chiến tranh đã để lại những vết thương không thể xóa nhòa.
Những năm tháng đất nước còn chia cắt, các con của Mẹ lần lượt lên đường tham gia cách mạng. Người con trai – liệt sĩ Nguyễn Văn Nhơn – tham gia từ những năm đầu kháng chiến chống Mỹ. Năm 1962, khi tuổi đời còn rất trẻ, anh đã anh dũng hy sinh, để lại phía sau là nỗi đau khôn nguôi của người mẹ.
Nỗi mất mát ấy chưa kịp nguôi ngoai, thì nhiều năm sau, khi đất nước vừa thống nhất, Mẹ lại một lần nữa tiễn con ra đi.
Người con trai thứ hai – liệt sĩ Nguyễn Tấn Sơn – tiếp bước anh, lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc. Năm 1978, anh hy sinh trong cuộc chiến đấu giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng của đất nước. Một lần nữa, Mẹ lại nhận tin con không trở về.
Hai cuộc chiến, hai lần tiễn con – nhưng chỉ một người mẹ âm thầm gánh chịu tất cả.
Điều khiến tôi xúc động nhất không chỉ là những mất mát ấy, mà là cách Mẹ đã sống sau những đau thương. Mẹ không gục ngã. Mẹ vẫn lặng lẽ nuôi dạy các con còn lại, vẫn giữ vững niềm tin vào Đảng, vào Tổ quốc. Cuộc đời Mẹ như một dòng chảy bền bỉ, vượt qua mọi giông bão để giữ gìn ngọn lửa gia đình và lòng yêu nước.
Ngày 26/3/2014, Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Đó là sự tri ân sâu sắc đối với những hy sinh mà Mẹ đã trải qua – không chỉ trong chiến tranh chống Mỹ, mà còn trong cả những năm tháng bảo vệ biên giới sau hòa bình.
Đứng trước câu chuyện ấy, tôi chợt hiểu rằng, có những người mẹ đã sống trọn một đời với hai chữ “Tổ quốc”. Họ không cầm súng, không trực tiếp ra chiến trường, nhưng lại là người chịu đựng những mất mát lớn lao nhất.
Rời An Trường, tôi mang theo trong lòng một niềm biết ơn sâu sắc. Là một cán bộ Đoàn hôm nay, tôi tự nhủ phải sống có trách nhiệm hơn, phải góp phần nhỏ bé của mình để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Để những hy sinh của Mẹ Nguyễn Thị Lan và các anh hùng liệt sĩ không bao giờ bị lãng quên. Để ngọn lửa yêu nước mà họ đã thắp lên sẽ mãi cháy sáng, từ quá khứ đến hiện tại và cả tương lai mai sau.



