Từ chiến trường Lào đến biên giới Tây Nam
Nhiều người nghĩ rằng sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, người lính sẽ được trở về với cuộc sống bình yên.
Nhưng với ông, nhiệm vụ vẫn chưa kết thúc.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ quốc tế tại Lào, ông trở về miền Bắc tiếp tục huấn luyện. Đất nước vừa thống nhất thì biên giới Tây Nam lại dậy sóng.
Năm 1977, ông tiếp tục lên đường.
Lần này là chiến trường Tây Ninh, nơi quân Pol Pot liên tục gây hấn, tàn sát nhân dân dọc tuyến biên giới.
Ông cùng đồng đội lại bước vào cuộc chiến mới để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Những năm tháng ấy tiếp tục là những ngày hành quân không ngừng nghỉ, là những trận đánh ác liệt giữa rừng biên giới.
Đầu năm 1979, sau khi quân tình nguyện Việt Nam cùng lực lượng cách mạng Campuchia giải phóng Phnom Penh, chấm dứt chế độ diệt chủng, ông được đơn vị lựa chọn cử đi học tại Trường Sĩ quan Lục quân 2.
Từ người lính chiến đấu trực tiếp, ông tiếp tục con đường học tập, rèn luyện để trở thành người chỉ huy, rồi gắn bó lâu dài với quân đội cho đến khi nghỉ hưu với quân hàm Thượng úy.
Đó là chặng đường gần trọn tuổi thanh xuân dành cho màu áo lính.



