Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TỪ CỬA THIỀN RA TRẬN – MỘT ĐỜI GIỮ NƯỚC GIỮ ĐẠO

Đại tá Đinh Thế Hinh – Thích Pháp Lữ (sinh 1926)

Ninh Bình19/08/2026Đoàn xã Đức Trọng (Đức Trọng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 13 tuổi, Đinh Thế Hinh đã xuất gia tu hành tại chùa Một ở Liêu Thượng, mang pháp danh Pháp Lữ. Từ một chú tiểu bước vào cửa Phật, cuộc đời ông sau này lại rẽ sang một con đường mà có lẽ thuở nhỏ không ai nghĩ tới: trở thành người lính và trưởng thành trong những năm tháng chiến tranh. Ông tham gia cách mạng, phục vụ trong quân đội và trải qua nhiều năm chiến đấu, công tác. Đặc biệt, ông từng giữ cương vị Chính ủy Trung đoàn 542 thuộc Bộ Tư lệnh Trường Sơn, một đơn vị hoạt động trên tuyến đường chiến lược Trường Sơn trong kháng chiến chống Mỹ.

Điều khiến câu chuyện của Đinh Thế Hinh đặc biệt nằm ở chính sự giao hòa giữa đạo và đời. Một người từng khoác áo nâu nơi cửa Phật, học về lòng từ bi và sự giác ngộ, rồi lại bước vào những năm tháng đất nước chiến tranh. Ông không từ bỏ gốc gác tu hành; pháp danh Pháp Lữ vẫn gắn với ông trong những năm tháng về sau. Sau khi rời quân ngũ, ông tiếp tục nghiên cứu Phật học và được biết đến với vai trò một người nghiên cứu, hoạt động trong lĩnh vực Phật giáo.

Đây là kiểu nhân vật rất hợp series của bạn vì câu chuyện không chỉ đơn thuần là “một vị đại tá”, mà là hành trình của một người đi qua hai thế giới: cửa thiền và chiến trường, áo nâu và quân phục, tu hành và trách nhiệm với đất nước.

“ÁO NÂU GÁC LẠI – QUÂN PHỤC KHOÁC VÀO”

Đại tá Đinh Thế Hinh – Thích Pháp Lữ (sinh 1926)

Câu này mình thấy bi tráng và có chất riêng hơn, vì nó lập tức khiến người đọc tò mò: Một nhà sư vì sao lại trở thành đại tá?

dài thêm

TỪ CỬA THIỀN RA TRẬN – MỘT ĐỜI GIỮ NƯỚC GIỮ ĐẠO

Đại tá Đinh Thế Hinh – pháp danh Thích Pháp Lữ (sinh năm 1926)

Có những cuộc đời đi qua lịch sử bằng một con đường rất khác thường. Đinh Thế Hinh, pháp danh Thích Pháp Lữ, là một trường hợp như vậy: từ một chú bé xuất gia nơi cửa Phật, ông bước vào những năm tháng đất nước chiến tranh, trở thành người cán bộ quân đội và sau này mang quân hàm Đại tá, từng giữ cương vị Chính ủy Trung đoàn 542 thuộc Bộ Tư lệnh Trường Sơn. Câu chuyện của ông đặc biệt không chỉ bởi quân hàm hay những năm tháng trong quân ngũ, mà còn bởi sự đan xen giữa đời tu hành, lý tưởng phụng sự và con đường binh nghiệp.

Ông sinh năm 1926. Khi mới khoảng 13 tuổi, Đinh Thế Hinh đã xuất gia tại chùa Một ở Liêu Thượng và mang pháp danh Pháp Lữ. Những năm tháng đầu đời của ông gắn với không gian Phật giáo, với kinh kệ, giới luật và đời sống thanh tu. Một cậu bé bước vào cửa thiền khi tuổi đời còn rất trẻ có lẽ khó hình dung rằng sau này mình sẽ đi qua những chiến trường khốc liệt nhất của thế kỷ XX.

Nhưng lịch sử đã đưa ông sang một con đường khác.

Đất nước bước vào thời kỳ chiến tranh và đấu tranh giành độc lập. Đinh Thế Hinh tham gia cách mạng, rồi trở thành cán bộ trong lực lượng quân đội. Từ một người xuất gia, ông khoác lên mình quân phục, bắt đầu một cuộc đời hoàn toàn khác với những năm tháng nơi cửa thiền.

Trong những năm chiến tranh, ông trải qua nhiều vị trí công tác và từng bước trưởng thành trong quân đội. Điều đáng chú ý nhất trong sự nghiệp của ông là thời gian hoạt động trên tuyến đường Trường Sơn, con đường chiến lược nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam.

Trường Sơn khi ấy không đơn thuần là một con đường.

Đó là một hệ thống tuyến vận tải, đường hành quân và địa bàn chiến lược trải dài qua núi rừng hiểm trở. Bom đạn, bệnh tật, địa hình khắc nghiệt và những cuộc đánh phá liên tục khiến mỗi chuyến hàng, mỗi đoàn quân đi qua tuyến đường đều phải đối mặt với vô số nguy hiểm.

Trong hoàn cảnh ấy, Đinh Thế Hinh từng giữ chức Chính ủy Trung đoàn 542, thuộc Bộ Tư lệnh Trường Sơn.

Nếu người chỉ huy quân sự chịu trách nhiệm về tổ chức và tác chiến, thì chính ủy còn có nhiệm vụ rất quan trọng về công tác chính trị, tư tưởng và xây dựng tinh thần của bộ đội. Trên một tuyến chiến lược mà cán bộ, chiến sĩ phải chịu đựng những điều kiện khắc nghiệt, vai trò ấy càng trở nên quan trọng.

Và đây cũng chính là điểm khiến cuộc đời Đinh Thế Hinh có một nét rất riêng.

Một người từng học Phật pháp, từng bước qua cửa thiền, giờ đây lại đứng giữa những người lính đang làm nhiệm vụ trong chiến tranh. Những giá trị về kỷ luật, tinh thần chịu đựng, lòng nhân ái và trách nhiệm với con người từ đời sống tu hành không hoàn toàn biến mất khi ông khoác quân phục. Trái lại, chúng trở thành một phần trong con người ông khi bước vào cuộc đời binh nghiệp.

Có thể nói, ông đi qua chiến tranh với hai hành trang: một bên là người cán bộ quân đội, một bên là người từng xuất gia.

Đó là một sự kết hợp hiếm thấy.

Chiến tranh kết thúc, nhưng cuộc đời Đinh Thế Hinh vẫn chưa dừng lại. Sau những năm tháng quân ngũ, ông tiếp tục gắn bó với Phật giáo, nghiên cứu và hoạt động trong lĩnh vực Phật học. Pháp danh Pháp Lữ tiếp tục đi cùng ông, giống như một sợi dây nối con người của những năm tháng chiến tranh với người từng đứng trước cửa thiền thuở thiếu thời.

Nếu chỉ nhìn vào một dòng tiểu sử, người ta có thể thấy:

Đinh Thế Hinh – Đại tá.

Nhưng phía sau hai chữ ấy là một cuộc đời rất dài.

13 tuổi bước vào cửa Phật.
Tuổi trẻ bước vào cách mạng.
Những năm tháng chiến tranh khoác quân phục.
Trưởng thành trên tuyến Trường Sơn.
Giữ cương vị Chính ủy Trung đoàn 542.
Và cuối đời lại trở về với Phật học.

Một cuộc đời đi qua những hoàn cảnh tưởng như đối lập: thiền môn và chiến trường, áo nâu và quân phục, tiếng kinh và tiếng bom, sự tĩnh lặng của cửa thiền và những năm tháng dữ dội của lịch sử.

Nhưng có lẽ chính điều đó làm câu chuyện của ông trở nên đáng nhớ.

Bởi trong những năm đất nước đứng trước chiến tranh, rất nhiều người đã phải rời bỏ cuộc sống riêng để đi vào một con đường lớn hơn chính mình. Đinh Thế Hinh cũng là một trong những con người như vậy.

Từ một chú tiểu năm 13 tuổi đến một Đại tá của Quân đội nhân dân Việt Nam, cuộc đời ông trải qua gần như cả một thế kỷ biến động của dân tộc.

Và đến khi nhìn lại, có lẽ điều đáng nói nhất không phải là ông từng mặc áo nâu hay từng mặc quân phục, mà là ông đã dành phần lớn cuộc đời mình cho một chữ: phụng sự.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn