Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Tự hào về cụ nội – Người chiến sĩ thời hoa lửa

Hưng Yên01/12/2025: Nguyễn Gia Hân (Học sinh lớp 7A - Trường THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Gia Hân, học sinh lớp 7A, trường THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên. Tôi rất tự hào là người mang dòng máu của dân tộc Việt. Tôi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất hình chữ S, nơi mang đậm dấu ấn đau thương và máu lửa, từng bị xâm lược và chiếm đóng bởi các thế lực thù địch như đế quốc Mỹ và Pháp. Đặc biệt, cuộc kháng chiến chống Mỹ của dân tộc ta kéo dài suốt hơn 20 năm, từ tháng 7 năm 1945 đến năm 1975. Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh, quân và dân ta đã kiên cường chiến đấu, vượt qua bao gian khổ, và cuối cùng giành thắng lợi hoàn toàn, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Tôi tự hào vì cụ nội của tôi là một người chiến sĩ cách mạng tham gia trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Tôi xin kể lại lời của ông nội đã kể để các bạn hiểu được khó khăn và gian khổ của những chiến sĩ cách mạng.

Cụ tôi sinh năm 1935, trên mảnh đất Thái Bình. Từ năm 19 tuổi, cụ đã theo tiếng gọi của Tổ quốc, lên đường nhập ngũ, cùng đoàn quân tiến vào miền Nam tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ. Năm 1954 cũng là năm đầu tiên của kháng chiến, cụ được biên chế vào Sư đoàn 2, thuộc Quân khu 5. Cụ cùng bộ đội đóng quân, luyện tập tại mặt trận Tây Ninh. Khi thì ở trong rừng sâu, núi thẳm, khi thì trên sông, cùng người dân lao động và do thám tình hình địch, để tránh bị phát hiện.

Quân địch lúc đó là đế quốc Mỹ, luôn tìm cách đàn áp, bóc lột sức lao động của nhân dân. Chúng áp bức, tra khảo, đánh đập tàn bạo, muốn biến đồng bào ta thành tay sai nô lệ. Nhưng quân và dân ta, với lòng yêu nước nồng nàn, dù bị địch đàn áp vẫn kiên cường không hé răng. Nhờ trí thông minh của Chủ tịch Hồ Chí Minh và tinh thần chiến đấu anh dũng, quân và dân ta đã đánh bại quân xâm lược.

Mặc dù chiến tranh khốc liệt đã cướp đi sinh mạng biết bao đồng bào và chiến sĩ, cụ may mắn trở về nhà, dù trên cơ thể cụ còn nhiều vết thương. Ai ai cũng thương xót cho cụ, đặc biệt là cụ bà, vừa thương vừa vui mừng vì cụ đã trở về, còn sống. Cụ nói về chiến tranh đã là may mắn, bởi có những người bạn đồng đội đã không thể trở về. Câu chuyện của cụ khiến tôi hiểu rõ sự gian khổ, tàn khốc của chiến tranh và cảm thấy thương xót cho đồng bào.

Khi cụ ôm chặt gia đình và bật khóc, tôi cảm nhận được nỗi đau, sự mất mát và cả niềm hạnh phúc được trở về quê hương. Tôi thấy mình thật may mắn và tự hào về cụ nội – người chiến sĩ dũng cảm, đã góp phần bảo vệ quê hương, đất nước, mang lại hòa bình cho thế hệ chúng tôi ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn