Tự hào Việt Nam
Viết tiếp câu chuyện hoà bình
Có người từng nói rằng, hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có, mà là món quà được đánh đổi bằng biết bao máu, nước mắt và tuổi xuân của các thế hệ đi trước.
Một buổi sáng tháng Tư, tôi có dịp đến thăm Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh. Khác với sự nhộn nhịp ngoài phố, nơi đây mang một bầu không khí trầm lắng. Mỗi bức ảnh, mỗi hiện vật đều kể một câu chuyện về những năm tháng chiến tranh khốc liệt.
Giữa căn phòng trưng bày, tôi dừng lại trước một chiếc mũ cối đã sờn màu, một lá thư chưa kịp gửi và chiếc bi đông nước móp méo của một người lính. Không có dòng chữ nào kể hết cuộc đời của chủ nhân những kỷ vật ấy, nhưng tôi có thể hình dung đó là một chàng trai còn rất trẻ, đã gác lại gia đình và những ước mơ để lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Bất chợt, một cựu chiến binh đang hướng dẫn đoàn học sinh bước đến gần. Ông nhẹ nhàng cầm chiếc mũ cối trên tay rồi nói:
"Chiến tranh không ai muốn. Người lính ra trận cũng chỉ mong một ngày được trở về, được ăn bữa cơm với gia đình và sống một cuộc đời bình thường."
Cả căn phòng bỗng im lặng.
Một em học sinh hỏi:
"Ông có sợ không?"
Người cựu chiến binh mỉm cười:
"Có chứ. Ai cũng sợ. Nhưng nếu ai cũng lùi bước thì đất nước sẽ ra sao? Chúng tôi chiến đấu không phải vì yêu chiến tranh, mà vì yêu hòa bình."
Câu trả lời giản dị ấy khiến tôi suy nghĩ rất lâu.
Rời bảo tàng, tôi bước ra giữa thành phố đông đúc. Tiếng xe cộ, tiếng trẻ em cười đùa trong công viên, những quán cà phê đông khách, những tòa nhà cao tầng... tất cả tạo nên một bức tranh bình yên của đất nước hôm nay.
Tôi chợt nhận ra rằng, những điều tưởng như rất bình thường ấy – được đi học, được làm việc, được sum họp cùng gia đình, được tự do theo đuổi ước mơ – chính là ý nghĩa lớn nhất của hòa bình.
Hòa bình không chỉ là ngày tiếng súng ngừng vang.
Hòa bình là khi những người mẹ không còn phải tiễn con ra chiến trường.
Là khi trẻ em được lớn lên trong tiếng trống trường thay vì tiếng bom.
Là khi những cánh đồng lại xanh màu lúa, những con tàu lại vươn khơi, những công trình mới tiếp tục được xây dựng trên mảnh đất từng bị chiến tranh tàn phá.
Thế hệ trẻ hôm nay không còn phải cầm súng bảo vệ Tổ quốc như cha ông năm xưa. Nhưng chúng ta có một sứ mệnh khác: giữ gìn hòa bình bằng tri thức, bằng tinh thần đoàn kết, bằng trách nhiệm với cộng đồng và bằng sự cống hiến trong học tập, lao động, nghiên cứu khoa học và phát triển đất nước.
Mỗi hành động đẹp, mỗi việc làm có ích đều góp phần làm cho đất nước ngày càng giàu mạnh hơn. Đó cũng chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.
Khép lại chuyến tham quan, tôi nhớ mãi lời của người cựu chiến binh:
"Các cháu được sống trong hòa bình, đó là điều mà thế hệ chúng tôi đã đánh đổi cả tuổi thanh xuân để giành lấy. Hãy sống sao cho xứng đáng với hòa bình ấy."
Đến hôm nay, tôi mới hiểu rằng, hòa bình không chỉ là một dấu mốc của lịch sử, mà là trách nhiệm của mỗi người Việt Nam trong hiện tại và tương lai. Giữ gìn hòa bình không chỉ bằng việc bảo vệ Tổ quốc khi cần thiết, mà còn bằng cách sống tử tế, đoàn kết, yêu thương con người và không ngừng xây dựng đất nước ngày càng phồn vinh.
Đó chính là câu chuyện hòa bình – câu chuyện được viết nên từ sự hy sinh của quá khứ và được tiếp nối bằng trách nhiệm của mỗi chúng ta hôm nay.



