Từ hoa lệ Hà Thành đến "lò luyện thép" Đức Phổ
Từ hoa lệ Hà Thành đến "lò luyện thép" Đức Phổ
háng 3 năm 1967, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go nhất, cô gái Hà Nội trẻ trung Đặng Thùy Trâm mới 24 tuổi, vừa cầm trên tay tấm bằng bác sĩ y khoa, đã tình nguyện lên đường vào Nam chiến đấu.
Nơi chị đến là Đức Phổ (Quảng Ngãi) — vùng đất thời bấy giờ được mệnh danh là "tọa độ chết". Tại đây, Mỹ - Ngụy liên tục dội bom đạn, tổ chức các đợt càn quét dày đặc nhằm cắt đứt cơ sở cách mạng. Bệnh xá dã chiến do chị phụ trách nằm sâu trong rừng núi, thực chất chỉ là những căn hầm đất chật hẹp, thiếu thốn mọi điều kiện y tế cơ bản.
Giữa ranh giới mong manh giữa sống và chết, chị Thùy Trâm vừa là một bác sĩ phẫu thuật chính, vừa là người chị, người mẹ hiền của hàng trăm thương bệnh binh:
Điều kiện thiếu thốn: Chị phải thực hiện những ca phẫu thuật phức tạp dưới ánh đèn dầu leo lắt, thiếu thuốc gây tê, thiếu dụng cụ sát trùng. Nhiều lần chị phải dùng chính dòng máu của mình hoặc nhường từng ngụm sữa, miếng lương khô cuối cùng cho chiến sĩ nặng.
Tình yêu thương bao la: Trong nhật ký, chị không chỉ ghi lại công việc chuyên môn mà còn chan chứa tình cảm với đồng đội. Mỗi lần một người lính không qua khỏi, trái tim người bác sĩ trẻ lại thắt lại đau đớn.



