Anh hùng Lực lượng vũ trang

Từ làng quê nghèo đến chiến trường rực lửa

Hưng Yên09/01/2026Nguyễn Minh Hoàng (Học sinh lớp: 9B – trường THCS Lương Thế Vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ làng quê nghèo đến chiến trường rực lửa

Hoàng Thọ Mạc sinh ra và lớn lên tại làng Xuân Bảng, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định – vùng đất giàu truyền thống hiếu học và cách mạng. Như bao người thanh niên cùng thời, nghe theo tiếng gọi thiêng lêng của Tổ quốc, ông gác lại những ước mơ riêng để lên đường nhập ngũ. Mang trong mình lý tưởng cao đẹp của tuổi trẻ thời chiến, ông đã rèn luyện và trưởng thành trong màu áo xanh của binh chủng Thiết giáp.

Suốt những năm tháng chinh chiến, từ chiến trường Quảng Trị "máu và hoa" ác liệt cho đến những cuộc hành quân thần tốc dọc miền đất nước, Hoàng Thọ Mạc luôn là người chỉ huy mưu trí, dũng cảm. Ông không chỉ điều khiển những con "voi sắt" húc đổ mọi rào cản của kẻ thù mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc cho đồng đội trong những giờ phút sinh tử.

Đỉnh cao của sự nghiệp và cũng là phút giây đau thương nhất trong cuộc đời người anh hùng diễn ra vào những ngày cuối tháng 4 năm 1975. Khi toàn quân ta đang dồn sức cho chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, đại đội xe tăng do ông chỉ huy thuộc Quân đoàn 2 đã hành quân thần tốc tiến về Sài Gòn.

Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi cả Sài Gòn đang nín thở chờ đợi giờ phút giải phóng, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ đánh chiếm cầu Vĩnh Bình – một "tuyến tử thủ" cuối cùng của địch cách trung tâm thành phố chỉ khoảng 10km. Trận chiến diễn ra vô cùng khốc liệt. Trong lúc chiến đấu, xe tăng của ông không may bị hỏng. Giữa làn mưa bom bão đạn, một quyết định phi thường đã được đưa ra: Không chịu dừng bước, Hoàng Thọ Mạc lập tức rời xe, cầm súng B40, B41 trực tiếp chỉ huy tổ chiến đấu dưới mặt đất.

Bằng lòng dũng cảm phi thường, ông cùng đồng đội đã bắn cháy 3 xe tăng địch, đập tan ổ kháng cự cuối cùng để mở đường cho đại quân tiến vào nội đô. Nhưng đau xót thay, ngay trong giây phút giành lại trận địa, ông đã bị thương rất nặng và anh dũng hy sinh. Ông ngã xuống khi chỉ còn cách Dinh Độc Lập một quãng đường ngắn, khi tiếng loa phóng thanh chuẩn bị vang lên bản tin giải phóng hoàn toàn miền Nam.

Là một học sinh lớp 9, khi đọc về cuộc đời và sự hy sinh của Anh hùng Hoàng Thọ Mạc, lòng tôi bỗng thắt lại với một nỗi xúc động khó tả.

Nỗi đau của người ở lại: "Chiến thắng nào cũng có những giọt nước mắt" Chúng tôi thường nhìn thấy hình ảnh ngày 30/4 với cờ hoa rực rỡ và những nụ cười hạnh phúc. Nhưng đằng sau ánh hào quang ấy là nỗi đau âm thầm của những gia đình như gia đình bác Mạc. Mẹ Việt Nam Anh hùng Tô Thị Khuy – vợ bác – đã dành trọn hơn bốn thập kỷ sau đó để thờ phụng và nhớ thương người chồng anh hùng. Sự hy sinh của bác Mạc không chỉ là sự mất đi một người lính giỏi, mà là nỗi đau mất mát người con, người chồng, người cha của một gia đình. Điều đó nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi rằng: Cái giá của hòa bình là vô cùng đắt, được trả bằng cả mạng sống và hạnh phúc riêng tư.

Lý tưởng sống "Hành động cho đến hơi thở cuối cùng" Điều khiến tôi khâm phục nhất ở bác chính là tinh thần "xe hỏng nhưng ý chí không hỏng". Khi chiếc xe tăng – vũ khí mạnh nhất – không còn hoạt động, bác không chọn cách ẩn nấp mà chọn cách trực tiếp đối mặt với kẻ thù bằng vũ khí thô sơ hơn. Đó là bài học lớn về trách nhiệm: Dù ở hoàn cảnh khó khăn nhất, chúng ta vẫn phải tìm mọi cách để hoàn thành nhiệm vụ đối với quê hương.

Lời hứa của thế hệ hôm nay: Đứng trước tấm gương của bác Hoàng Thọ Mạc, tôi nhận ra mình cần phải sống có trách nhiệm hơn. Chúng tôi may mắn được sinh ra trong hòa bình, được học tập trong những ngôi trường khang trang, không còn tiếng bom rơi đạn lạc. Vì vậy, mỗi điểm số tốt, mỗi việc làm hay không chỉ là vì bản thân, mà còn là một cách để chúng tôi tri ân những người đã ngã xuống ngay trước cửa ngõ của chiến thắng.

Kết luận: Anh hùng Hoàng Thọ Mạc đã ngã xuống ở tuổi thanh xuân đẹp nhất, khi đất nước chỉ còn cách độc lập vài bước chân. Tên tuổi của ông đã hòa vào sông núi, vào nhịp đập của trái tim hàng triệu người Việt Nam. Với học sinh chúng tôi, ông mãi là một tượng đài về lòng yêu nước, một tấm gương sáng ngời để chúng tôi học tập, rèn luyện và nỗ lực cống hiến, giữ gìn ngọn lửa hòa bình mà cha ông đã đánh đổi bằng xương máu để truyền lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn