TỪ MÁI TRƯỜNG ĐẾN MÀU ÁO LÍNH
Trước khi trở thành người lính của Sư đoàn 559, ông Đào Chính Ngân cũng từng có những năm tháng học trò như bao người trẻ cùng thời. Khi ấy, ông đang là học sinh lớp 10 tại Trường Yên Thành 1. Mái trường, thầy cô, bạn bè và những trang sách vẫn là một phần quen thuộc trong cuộc sống của một người thanh niên đang ở tuổi trưởng thành.
Nhưng chiến tranh đã khiến con đường tuổi trẻ của ông rẽ sang một hướng khác.
Đất nước trong những năm tháng ấy đang đứng trước những thử thách lớn. Tiếng gọi lên đường bảo vệ Tổ quốc đã trở thành lời hiệu triệu đối với thanh niên. Trong hoàn cảnh ấy, ông Đào Chính Ngân quyết định tạm gác việc học, rời mái trường để lên đường nhập ngũ.
Đó là một bước ngoặt lớn.
Từ một học sinh, ông bắt đầu làm quen với cuộc sống của người lính. Những trang sách trên lớp được thay bằng những ngày rèn luyện, những giờ sinh hoạt theo kỷ luật và những nhiệm vụ mà quân đội giao phó. Cuộc sống phía trước không còn được tính bằng năm học hay những kỳ thi, mà bằng những ngày tháng phục vụ trong quân ngũ.
Có lẽ khi bước qua cánh cổng nhà trường để lên đường, người thanh niên Đào Chính Ngân cũng chưa thể hình dung hết những gì mình sẽ trải qua. Ông không biết chiến tranh sẽ đưa mình đến đâu, nhiệm vụ sẽ như thế nào và bao giờ mới có ngày trở về. Nhưng trước lời kêu gọi của đất nước, ông đã lựa chọn lên đường.
Sự lựa chọn ấy cũng là hình ảnh quen thuộc của một thế hệ thanh niên trong những năm chiến tranh. Nhiều người đang học tập, lao động hoặc bắt đầu xây dựng cuộc sống riêng cũng tạm gác những dự định của mình để khoác lên màu áo lính. Họ lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo hành trang giản dị nhưng có một điểm chung: ý thức trách nhiệm với Tổ quốc.
Với ông Ngân, ngày nhập ngũ trở thành dấu mốc mở đầu cho một chặng đường mới. Từ đó, tuổi trẻ của ông không còn chỉ gắn với mái trường Yên Thành 1 mà gắn với những năm tháng quân ngũ, với đồng đội và những nhiệm vụ trong chiến tranh.
Nếu những năm tháng học tập là thời gian chuẩn bị kiến thức cho cuộc đời, thì những năm tháng quân ngũ lại là quá trình ông trưởng thành trong một hoàn cảnh đặc biệt. Quân đội rèn luyện ở ông tính kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và khả năng vượt qua những khó khăn mà trước đó có thể ông chưa từng nghĩ mình sẽ đối diện.
Điều đáng nhớ là ông không xem quyết định năm xưa như một sự mất mát. Nhìn lại, ông coi đó là một phần của tuổi trẻ, một lựa chọn gắn với hoàn cảnh của đất nước và với lý tưởng của thế hệ mình.
Những trang sách có thể được mở lại, việc học có thể tiếp tục theo những cách khác, nhưng những năm tháng tuổi trẻ trong quân ngũ thì chỉ đến một lần.
Và chính những năm tháng ấy đã làm nên một Đào Chính Ngân của thời chiến – một người thanh niên rời ghế nhà trường, bước vào hàng ngũ quân đội rồi sau đó có mặt trong đội hình Sư đoàn 559.
Từ mái trường đến màu áo lính là một khoảng cách không chỉ được tính bằng quãng đường. Đó là bước chuyển từ tuổi học trò sang trách nhiệm của một người trưởng thành, từ những ước mơ riêng sang một nhiệm vụ chung.
Ngày hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, nhìn lại quyết định của mình năm ấy, câu chuyện của ông Ngân vẫn gợi nhắc về một thế hệ đã từng đặt tuổi trẻ trước những lựa chọn rất lớn. Họ đã chọn lên đường khi Tổ quốc cần.
Và với ông Đào Chính Ngân, đó chính là điểm bắt đầu của một hành trình “thời hoa lửa” – hành trình mà những trang sách học trò được khép lại để mở ra những trang đời của người lính.



