Từ máu lửa đến hòa bình: Những chứng nhân của ngày thống nhất
(Bài viết: …)
Ngày 30/4 là mốc son lịch sử của dân tộc – biểu tượng của ý chí độc lập, của những hy sinh không thể đong đếm và của khát vọng hòa bình. Với các cựu chiến binh, đó không chỉ là một ngày lễ, mà là ký ức khắc sâu: những cuộc hành quân trong mưa dầm, những bữa cơm vắt khô cứng, những đồng đội ngã xuống ngay trước giờ toàn thắng.
Những ngày tháng Tư lịch sử, ngôi nhà nhỏ của cựu chiến binh Trần Xuân Linh (xóm Tân Long, xã Long Xá, huyện Hưng Nguyên, Nghệ An) lại rộn ràng hơn thường lệ. Nơi đây trở thành điểm hẹn của những người lính Trường Sơn năm xưa – họ ngồi bên nhau, kể lại những câu chuyện không bao giờ cũ về chiến trường, về đồng đội, về phút giây tiếng súng lắng xuống để nhường chỗ cho niềm vui vỡ òa của ngày thống nhất.

Hành quân vào Nam: Gian nan và khốc liệt
Năm 1972, khi mới 23 tuổi, ông Trần Xuân Linh lên đường nhập ngũ, rồi được điều động tham gia nhiều chiến dịch lớn ở chiến trường miền Nam. Với ông, đó là hành trình dài từ Bắc vào Nam, mỗi chặng đường đi qua đều đong đầy những thời khắc sinh tử.
Nhắc đến những tháng ngày ấy, ông nhớ nhất cụm từ giản dị mà ám ảnh: “mưa dầm, cơm vắt”. Những đêm trú mưa, những ngày hành quân miệt mài, bữa ăn chỉ là cơm nắm khô cứng… nhưng ý chí giải phóng dân tộc đã trở thành điểm tựa để người lính vượt qua mọi giới hạn.
Ông Linh chia sẻ: “Có những lúc mệt đến rã rời, nhưng nhìn đồng đội bên cạnh vẫn bước tiếp, chúng tôi lại tự nhủ không được dừng. Động lực lớn nhất là chiến đấu vì quê hương, vì độc lập tự do của đất nước.”
Những ngày quyết định và ký ức không thể quên
Theo lời ông Linh, ngày 1/4/1975, ông và đơn vị tham gia trận đánh chiếm đèo Phượng Hoàng – vị trí được xem như “lá chắn thép” của đối phương trong chiến dịch Tây Nguyên. Trận đánh thắng lợi đã mở đường cho những mũi tiến công tiếp tục dồn về hướng Sài Gòn.
Nhưng đi cùng chiến thắng luôn là mất mát. Khi nhắc đến chiến dịch Hồ Chí Minh, giọng người cựu binh chùng xuống. Ông kể về người đồng đội tên Phiên (quê Yên Bái) đã hy sinh khi chỉ còn ít giờ nữa là có thể chứng kiến thời khắc lịch sử.
“Chỉ còn vài giờ thôi… nhưng đồng chí Phiên đã không kịp nhìn thấy ngày đất nước giải phóng,” ông nghẹn lời.
Với những người lính trực tiếp ở chiến trường, ngày 30/4/1975 là khoảnh khắc đặc biệt: vừa vinh quang, vừa tiếc nuối. Niềm vui thống nhất trọn vẹn, nhưng trong đó là khoảng lặng mang tên đồng đội.
Trở về đời thường, tiếp tục phụng sự
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Trần Xuân Linh tiếp tục tham gia bảo vệ Tổ quốc ở chiến trường biên giới Tây Nam và biên giới phía Bắc. Đến năm 1993, ông trở về quê hương, tiếp tục đóng góp trong các hoạt động cộng đồng, trở thành tấm gương của phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”.
Trong căn nhà nhỏ, những tấm huân huy chương, kỷ vật chiến trường vẫn được ông gìn giữ như một phần ký ức – không để kể công, mà để nhắc nhớ: hòa bình hôm nay là thành quả của biết bao lớp người đã đi qua bão lửa.
Trên cương vị người cán bộ hội, người tuyên truyền viên ở địa phương, ông thường xuyên nhắn gửi thế hệ trẻ về trách nhiệm giữ gìn hòa bình, trân trọng độc lập và sống xứng đáng với những hy sinh của cha anh.
“Chúng ta không thể có ngày hôm nay nếu không có những thế hệ đi trước. Đó là bài học về lòng yêu nước và trách nhiệm với tương lai của dân tộc,” ông nói.

Ngày 30/4 – để tự hào và để tiếp nối
Năm tháng trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời oanh liệt vẫn sống trong trái tim những người lính. Những câu chuyện từ họ là “bài học sống” – nhắc mỗi người dân về giá trị của hòa bình và nghĩa vụ gìn giữ hòa bình ấy.
Ngày 30/4 không chỉ là ngày chiến thắng, mà còn là dịp để nhìn lại, biết ơn, tự hào, và tiếp tục viết tiếp những trang sử mới – bằng lao động, trách nhiệm và khát vọng xây dựng đất nước phồn vinh.



