TỪ NẠN ĐÓI ĐẾN KHÁT VỌNG TỰ DO
Từ trải nghiệm đói khát và mất mát, khát vọng tự do hình thành như một nhu cầu sống còn của con người và dân tộc.
Nhìn lại chặng đường từ nạn đói đến Cách mạng Tháng Tám, Phùng Ngọc Hùng nhận ra rằng khát vọng tự do không phải là khái niệm xa vời, mà xuất phát từ những nhu cầu giản dị nhất: được ăn no, được sống, được làm người. Chính nạn đói 1944–1945 đã khiến khát vọng ấy trở nên rõ ràng và mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Đối với ông, tự do trước hết là thoát khỏi cái đói. Tự do là không còn cảnh người chết la liệt ngoài đường, không còn xe chở xác lặng lẽ, không còn những nấm mồ chung vô danh. Tự do cũng là thoát khỏi nỗi sợ bạo lực, khỏi những trận đòn man rợ, khỏi thân phận bị chà đạp nhân phẩm.
Khi Cách mạng Tháng Tám thành công, dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng đối với Phùng Ngọc Hùng và nhiều người dân Hồng Gai, đó là một bước ngoặt lớn lao. Lần đầu tiên, họ cảm nhận được rằng số phận của mình có thể thay đổi. Khát vọng tự do không còn là ước mơ mơ hồ, mà trở thành hiện thực đang dần hình thành.
Từ một cậu bé sống sót qua nạn đói, Phùng Ngọc Hùng lớn lên cùng cách mạng, rồi tiếp tục cầm súng bảo vệ thành quả độc lập. Con đường ấy bắt đầu từ những ký ức đau thương, nhưng kết thúc bằng niềm tin vào tương lai. Với ông, hành trình từ nạn đói đến khát vọng tự do là minh chứng rõ ràng nhất cho sức mạnh của nhân dân khi họ ý thức được quyền sống và quyền làm chủ.



