TỪ NGỌN LỬA LÝ TƯỞNG ĐẾN NGÀY THÀNH LẬP ĐẢNG Nguyễn Ái Quốc – Những năm tháng chuẩn bị cho một bước ngoặt lịch sử (1921–1930)
Từ năm 1921, Nguyễn Ái Quốc tích cực truyền bá tư tưởng cách mạng, thành lập Hội Liên hiệp thuộc địa và dùng báo chí để tố cáo chủ nghĩa thực dân, thức tỉnh các dân tộc bị áp bức. Năm 1924, Người đến Quảng Châu, trực tiếp huấn luyện thanh niên Việt Nam, chuẩn bị những hạt giống đầu tiên cho phong trào cách mạng. Tháng 6/1925, Người thành lập Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên, tập hợp và đào tạo lực lượng cách mạng. Năm 1927, tác phẩm “Đường Kách mệnh” góp phần truyền bá lý luận, tư tưởng và phương pháp cách mạng vào Việt Nam. Những năm tháng chuẩn bị về tư tưởng, chính trị và tổ chức đã tạo nền tảng quan trọng cho sự thống nhất các lực lượng cách mạng. Ngày 3/2/1930, Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời, mở ra một bước ngoặt lịch sử và một chặng đường mới cho cách mạng Việt Nam.

TỪ NGỌN LỬA LÝ TƯỞNG ĐẾN NGÀY THÀNH LẬP ĐẢNG
Nguyễn Ái Quốc – Những năm tháng chuẩn bị cho một bước ngoặt lịch sử (1921–1930)
Kính thưa quý vị!
Nếu năm 1920 là năm Nguyễn Ái Quốc tìm thấy con đường cứu nước, thì những năm tháng sau đó là hành trình Người biến lý tưởng thành hành động, biến niềm tin thành lực lượng và biến khát vọng độc lập thành một con đường cách mạng cụ thể.
Tìm thấy con đường đã khó.
Nhưng để đưa con đường ấy về với dân tộc, truyền bá đến những người yêu nước, xây dựng lực lượng và chuẩn bị cho một tổ chức lãnh đạo cách mạng – đó lại là một hành trình đầy gian nan.
Và Nguyễn Ái Quốc đã bắt đầu công việc ấy.
NHỮNG TIẾNG NÓI TỪ CÁC DÂN TỘC THUỘC ĐỊA
Năm 1921, tại nước Pháp, Nguyễn Ái Quốc cùng một số nhà cách mạng đến từ các thuộc địa thành lập Hội Liên hiệp thuộc địa.
Đó là những con người đến từ những vùng đất khác nhau.
Họ có ngôn ngữ khác nhau.
Có quê hương khác nhau.
Nhưng họ có chung một nỗi đau:
Nỗi đau của những dân tộc bị áp bức.
Nguyễn Ái Quốc hiểu rằng muốn chống lại chủ nghĩa thực dân, những người bị áp bức cần phải liên kết với nhau, phải nói lên tiếng nói của chính mình.
Người không chấp nhận việc số phận của những dân tộc thuộc địa chỉ được quyết định bởi những người ở xa họ hàng nghìn dặm.
Người muốn thế giới biết rằng:
Những người dân ở các thuộc địa cũng có quyền sống, quyền tự do và quyền quyết định tương lai của chính mình.
“NGƯỜI CÙNG KHỔ” – TIẾNG NÓI CỦA NHỮNG NGƯỜI BỊ ÁP BỨC
Năm 1922, tờ báo Le Paria – Người cùng khổ ra đời.
Một tờ báo nhỏ.
Nhưng mang trong mình một mục đích lớn.
Qua những trang báo, Nguyễn Ái Quốc và những người cùng chí hướng đã tố cáo những chính sách áp bức, bóc lột của chủ nghĩa thực dân; đồng thời thức tỉnh tinh thần đấu tranh của nhân dân các nước thuộc địa.
Ngòi bút trở thành một thứ vũ khí.
Không phải vũ khí bằng sắt thép.
Mà là vũ khí của sự thật.
Mỗi bài viết là một tiếng nói.
Mỗi trang báo là một lời thức tỉnh.
Nguyễn Ái Quốc muốn những người dân đang sống trong bóng tối hiểu rằng:
Họ không sinh ra để làm nô lệ.
Họ có quyền đứng lên.
Họ có quyền làm chủ vận mệnh của mình.
Và muốn thay đổi số phận, trước hết phải thay đổi nhận thức.
QUẢNG CHÂU – NƠI GIEO NHỮNG HẠT GIỐNG ĐẦU TIÊN
Năm 1924, Nguyễn Ái Quốc đến Quảng Châu, Trung Quốc.
Nếu trước đó Người dành nhiều năm tìm hiểu thế giới và truyền bá tư tưởng cách mạng, thì từ đây, một nhiệm vụ quan trọng hơn được đặt ra:
Chuẩn bị lực lượng cách mạng cho Việt Nam.
Người bắt đầu trực tiếp huấn luyện những thanh niên Việt Nam yêu nước.
Những người trẻ tuổi tìm đến Người với lòng nhiệt huyết và khát vọng cứu nước.
Người truyền cho họ kiến thức.
Nhưng quan trọng hơn, Người truyền cho họ một lý tưởng.
Người giúp họ hiểu rằng cách mạng không thể chỉ dựa vào lòng yêu nước tự phát.
Cần có tổ chức.
Cần có đường lối.
Cần có lực lượng.
Và cần có những con người đủ bản lĩnh để gánh vác nhiệm vụ của dân tộc.
Những lớp huấn luyện được tổ chức.
Những hạt giống cách mạng được gieo xuống.
Có thể khi ấy, chưa ai biết những hạt giống nhỏ bé ấy sẽ lớn lên như thế nào.
Nhưng lịch sử đã chứng minh:
Từ những lớp học giản dị ở Quảng Châu, một thế hệ cán bộ cách mạng Việt Nam đã từng bước trưởng thành.
THÁNG 6 NĂM 1925 – MỘT TỔ CHỨC RA ĐỜI
Tháng 6 năm 1925, Nguyễn Ái Quốc thành lập Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên.
Đây là một bước phát triển quan trọng trong quá trình chuẩn bị về tổ chức cho cách mạng Việt Nam.
Từ đây, những tư tưởng cách mạng được truyền bá sâu rộng hơn về trong nước.
Những thanh niên yêu nước được tập hợp.
Được đào tạo.
Được rèn luyện.
Được gửi về Việt Nam để hoạt động và gây dựng phong trào.
Ngọn lửa cách mạng từ Quảng Châu bắt đầu lan về quê hương.
Âm thầm.
Bền bỉ.
Nhưng ngày càng mạnh mẽ.
“ĐƯỜNG KÁCH MỆNH” – CON ĐƯỜNG CHO NGƯỜI CÁCH MẠNG
Năm 1927, tác phẩm “Đường Kách mệnh” được xuất bản.
Đó không chỉ là một cuốn sách.
Đó là một tài liệu quan trọng góp phần truyền bá lý luận cách mạng, giáo dục cán bộ và định hướng con đường đấu tranh giải phóng dân tộc.
Trong những trang sách ấy, Nguyễn Ái Quốc nhấn mạnh vai trò của tổ chức, của đoàn kết và của người cách mạng.
Người muốn những thanh niên Việt Nam hiểu rằng:
Làm cách mạng không chỉ cần lòng yêu nước.
Mà còn phải có lý tưởng.
Có kỷ luật.
Có đạo đức.
Có phương pháp.
Và phải biết đặt lợi ích của dân tộc, của nhân dân lên trên lợi ích cá nhân.
Những tư tưởng ấy dần dần trở thành nền tảng để xây dựng một lực lượng cách mạng có tổ chức.
NHỮNG NĂM THÁNG ÂM THẦM CHUẨN BỊ
Trong những năm 1920, ở Việt Nam, phong trào yêu nước và phong trào công nhân ngày càng phát triển.
Nhưng cách mạng vẫn đứng trước một vấn đề lớn:
Ai sẽ lãnh đạo?
Con đường nào sẽ thống nhất các lực lượng?
Làm thế nào để biến lòng yêu nước thành một phong trào cách mạng có tổ chức và mục tiêu rõ ràng?
Nguyễn Ái Quốc hiểu rằng đã đến lúc cần một tổ chức chính trị đủ khả năng lãnh đạo cách mạng.
Những năm tháng chuẩn bị âm thầm ấy cuối cùng cũng đưa lịch sử đến một bước ngoặt.
NGÀY 3 THÁNG 2 NĂM 1930 – MỘT MÙA XUÂN LỊCH SỬ
Đầu năm 1930, tình hình cách mạng Việt Nam đặt ra yêu cầu cấp thiết phải thống nhất các tổ chức cộng sản.
Nguyễn Ái Quốc với tư cách là đại diện của Quốc tế Cộng sản đã chủ trì hội nghị hợp nhất các tổ chức cộng sản.
Hội nghị diễn ra trong hoàn cảnh bí mật và đầy khó khăn.
Nhưng những người tham dự đều hiểu rằng trước mắt họ là một nhiệm vụ có ý nghĩa đặc biệt đối với tương lai dân tộc.
Cuối cùng, sự thống nhất đã được xác lập.
Ngày 3 tháng 2 năm 1930, Đảng Cộng sản Việt Nam được thành lập.
Cùng với đó là những văn kiện quan trọng xác định những vấn đề cơ bản về đường lối cách mạng Việt Nam.
Khoảnh khắc ấy đánh dấu sự ra đời của một tổ chức chính trị mới, đáp ứng yêu cầu của lịch sử và phong trào cách mạng Việt Nam.
TỪ MỘT NGƯỜI RA ĐI ĐẾN MỘT CON ĐƯỜNG CỦA DÂN TỘC
Kính thưa quý vị!
Nếu nhìn lại chặng đường từ năm 1911 đến năm 1930, chúng ta sẽ thấy một hành trình thật đặc biệt.
Năm 1911, Nguyễn Tất Thành rời Bến Nhà Rồng.
Người ra đi với một câu hỏi:
“Làm thế nào để cứu nước?”
Năm 1920, Nguyễn Ái Quốc tìm thấy con đường cách mạng vô sản.
Nhưng Người không dừng lại ở việc tìm thấy.
Từ năm 1921 đến năm 1930, Người bắt đầu xây dựng lực lượng, truyền bá tư tưởng, đào tạo cán bộ và chuẩn bị về tổ chức.
Và rồi ngày 3 tháng 2 năm 1930 đã đến.
Một tổ chức chính trị ra đời.
Một chặng đường mới mở ra.
Những gì Nguyễn Ái Quốc âm thầm chuẩn bị trong suốt gần một thập kỷ đã kết tinh thành một bước ngoặt lớn của cách mạng Việt Nam.
LỜI KẾT – NHỮNG HẠT GIỐNG CỦA MÙA XUÂN
Có những mùa xuân bắt đầu từ những cánh hoa.
Nhưng cũng có những mùa xuân được bắt đầu từ những năm tháng gian khổ.
Từ những bài báo nhỏ ở Paris.
Từ những lớp học bí mật ở Quảng Châu.
Từ những trang sách “Đường Kách mệnh”.
Từ những người thanh niên mang trong mình lòng yêu nước.
Và từ những ngày tháng Nguyễn Ái Quốc âm thầm chuẩn bị cho tương lai của dân tộc.
Mỗi việc Người làm khi ấy có thể rất nhỏ bé.
Một bài báo.
Một lớp học.
Một cuốn sách.
Một tổ chức.
Nhưng khi những điều nhỏ bé ấy được kết nối bằng một lý tưởng lớn, chúng đã tạo nên sức mạnh lịch sử.
Đó chính là bài học sâu sắc nhất của chặng đường 1921–1930:
Muốn làm nên một sự nghiệp lớn, phải biết chuẩn bị từ những điều nhỏ nhất.
Phải có lý tưởng.
Phải có tổ chức.
Phải có con người.
Và trên hết, phải có niềm tin vào sức mạnh của nhân dân.
Từ một người thanh niên ra đi tìm đường cứu nước, Nguyễn Ái Quốc đã từng bước trở thành người chuẩn bị những tiền đề quan trọng cho sự ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Con đường ấy không trải đầy hoa.
Đó là con đường của những tháng ngày hoạt động bí mật, của những hiểm nguy, tù đày, của những hy sinh thầm lặng.
Nhưng chính từ những năm tháng ấy, ngọn lửa cách mạng đã được giữ gìn và truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Để rồi mùa xuân năm 1930…
Một mùa xuân lịch sử đã đến.
Và từ mùa xuân ấy, cách mạng Việt Nam bước sang một trang mới.
Một trang sử được viết bằng niềm tin, bằng lý tưởng và bằng sự hy sinh của biết bao thế hệ.
Đó là câu chuyện của những năm tháng “Thời hoa lửa” – những năm tháng mà từ trong gian khó, một dân tộc đã từng bước tìm thấy con đường đi tới độc lập, tự do.



