Từ ngục tối Côn Đảo đến ngọn lửa Bình Sa
Từ ngục tối Côn Đảo đến ngọn lửa Bình Sa
Tháng Bảy lại về, mang theo mùi hương trầm quyện trong ký ức. Ở mảnh đất Bình Sa gió cát, người dân nhắc đến một cái tên bằng tất cả sự trìu mến: ông Ba Đẹp. Ít ai gọi ông bằng quân hàm. Bởi trong lòng dân, ông không chỉ là một Trung tướng, một Anh hùng LLVTND, mà là người con làng quê đi qua lửa đạn rồi trở về thắp lửa cho xóm làng.
Ông tên thật là Châu Văn Đẹp, sinh ngày 11/8/1950, lớn lên giữa truyền thống cách mạng của Bình Sa (Thăng Bình). Những năm 1960, khi tuổi đời còn rất trẻ, cậu thiếu niên Ba Đẹp đã dấn thân vào con đường cách mạng. Làm giao liên, chuyển thư từ, thu thập tin tức giữa vòng vây địch- mỗi bước chân là một lần đối mặt sinh tử. Đường dây bị lộ, tháng 4/1970, ông bị bắt, đày ra Côn Đảo.

Châu Văn Mẫn - vị tướng đẹp trong lòng dân
Ngục tối không dập tắt được ánh lửa. Đòn roi, tra tấn những mưu kế tàn độc của kẻ thù đổ xuống thân thể gầy gò, nhưng không khuất phục được chí khí người cộng sản. Ông giữ trọn lời thề: không khai, để giữ đường dây, giữ mạng sống đồng đội. Trong tù, ông cùng anh em làm báo, đấu tranh chính trị, kêu gọi đoàn kết, đòi tự do. Họ chờ ngày lịch sử 30/4/1975- ngày cánh cửa ngục mở ra, đất nước liền một dải.
Sau giải phóng, nhiệm vụ đầu tiên của ông thật giản dị: gác cổng cho một đơn vị an ninh tại Côn Đảo. Từ vị trí nhỏ bé ấy, bằng sự cần mẫn và học tập không ngừng, người thương binh năm xưa được tin tưởng, đào tạo bài bản trong lực lượng Công an nhân dân. Con đường phục vụ Tổ quốc đưa ông qua nhiều cương vị, để rồi trở thành Đại tá, Giám đốc Công an tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, Đại biểu Quốc hội, và sau đó là Phó Tổng Cục trưởng Tổng cục Xây dựng lực lượng CAND, mang quân hàm Trung tướng. Ngày 17/10/2011, Đảng và Nhà nước phong tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Về hưu, ông trở lại đời thường—nhưng lòng không nghỉ. Mang trong mình di chứng da cam, thương binh 2/4, ông vẫn đau đáu quê nhà Bình Sa. Ông thấy những mái nhà dột nát của gia đình chính sách, những bàn thờ liệt sĩ còn thiếu khói hương, những cụ già neo đơn, những em nhỏ đến trường thiếu sách vở, những lớp học chật hẹp, con đường làng lầy lội.
Và ông làm- lặng lẽ mà bền bỉ. Từ lương hưu của mình, ông cùng chính quyền kêu gọi dựng hơn 20 ngôi nhà tình nghĩa. Ông vận động xây hai bia tưởng niệm liệt sĩ ở Châu Khê; kết nối các doanh nghiệp, ngân hàng, báo chí xây hơn 30 phòng học, phòng máy vi tính cho trường làng; dựng nhà văn hóa thôn, bê tông hóa hơn 1,2km đường giao thông; góp sức trùng tu, đề nghị công nhận di tích lịch sử và cây di sản của làng Tiên Châu. Con số nhiều, nhưng điều đọng lại là tấm lòng.
Ông sống giản dị, gần dân. Tết đến, ông có quà cho hộ nghèo; ghé trường mẫu giáo là có bánh kẹo cho trẻ nhỏ; thấy học sinh đi học xa, ông tặng xe đạp. Gần mười lăm năm, ông duy trì học bổng cho học sinh giỏi- động viên các em bước tiếp con đường tri thức. Trong làng, lễ kỵ, cúng đình, ông đều có mặt, ăn bữa cơm quê, nghe chuyện ruộng đồng. Người Bình Sa thân thương gọi ông là ông Ba Đẹp- cái tên của tình làng nghĩa xóm.
Có người vui miệng bảo nhau: “Ước chi xã mình có vài ông như ông Mẫn.” Ước ấy giản dị, như chính con người ông.
Từ ngục tối Côn Đảo đến nắng gió Bình Sa, cuộc đời Trung tướng Châu Văn Mẫn là hành trình của một ngọn lửa: lửa kiên cường giữa chiến tranh, lửa nhân ái giữa thời bình. Ngọn lửa ấy vẫn ấm- ấm trong lòng dân.


