TỪ NGƯỜI LÍNH ĐẾN NGƯỜI CÁN BỘ THÔN – ÔNG NGUYỄN VĂN UYỂN

TỪ NGƯỜI LÍNH ĐẾN NGƯỜI CÁN BỘ THÔN – ÔNG NGUYỄN VĂN UYỂN
Mỗi khi nhắc đến ông Nguyễn Văn Uyển, người dân thôn 1, xã Đăk Mar đều nhớ đến một người cán bộ giản dị, tận tụy và hết lòng vì nhân dân. Ít ai biết rằng phía sau mái tóc bạc và nụ cười hiền hậu ấy là cả một hành trình dài gần nửa thế kỷ cống hiến cho quân đội, cho Đảng và cho quê hương.
Năm 1975, khi đất nước vừa thống nhất, chàng thanh niên Nguyễn Văn Uyển của quê hương Thái Bình hăng hái lên đường nhập ngũ. Anh mang theo niềm tự hào của gia đình và khát vọng được góp sức xây dựng đất nước sau chiến tranh.
Chỉ vài tuần sau ngày nhập ngũ, đơn vị nhận lệnh hành quân vào Nam. Chuyến đi dài hàng nghìn cây số đầy gian khổ. Khi đến Quảng Nam, đoàn quân gặp sự cố sập cầu nên phải dừng chân gần một tháng. Những ngày ấy, người lính trẻ cùng đồng đội dựng lán tạm, chia nhau từng bữa ăn đạm bạc và động viên nhau vượt qua khó khăn.
Một tháng sau, cuộc hành quân tiếp tục. Đoàn quân vượt núi, băng rừng, tiến về vùng đất Tây Nguyên. Đến Đăk Uy, anh được biên chế về Trung đoàn 734.
Cuộc sống quân ngũ không chỉ có những giờ huấn luyện vất vả mà còn là những tháng ngày học tập và rèn luyện không ngừng. Tháng 10 năm 1975, nhận thấy năng lực của người lính trẻ, đơn vị cử anh đi học tại Sơn Trà, Đà Nẵng chuyên ngành quản lý kinh tế.
Hai năm học tập xa đơn vị là hai năm anh miệt mài bên trang sách. Trong khi nhiều người cùng trang lứa chỉ nghĩ đến cuộc sống riêng, anh luôn tâm niệm rằng kiến thức học được hôm nay sẽ giúp ích cho đơn vị và đất nước ngày mai.
Sau khi tốt nghiệp, anh được điều động về E776 thuộc F773. Tại đây, anh đảm nhận công tác thống kê, tham mưu và dần được tín nhiệm giao nhiệm vụ đội trưởng.
Những con số trên sổ sách tưởng chừng khô khan, nhưng đối với anh, đó là trách nhiệm. Một sai sót nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến hoạt động của đơn vị. Vì vậy, anh luôn làm việc cẩn trọng, tỉ mỉ đến từng chi tiết.
Những người từng công tác cùng ông vẫn nhớ hình ảnh người cán bộ trẻ thường thức khuya bên ánh đèn dầu, rà soát từng bản báo cáo trước khi trình cấp trên. Anh không cho phép mình làm việc qua loa bởi anh hiểu rằng trách nhiệm của người cán bộ là phải đặt lợi ích tập thể lên trên hết.
Sau đó, anh lại được điều động trở về Trung đoàn 734 giữ chức vụ Đội phó Đội 5. Không lâu sau, bằng năng lực và phẩm chất của mình, anh tiếp tục được giao nhiệm vụ tại Đại đội 9, đảm nhận cương vị Bí thư Chi bộ, Đội trưởng Đội 9.
Ở đâu anh cũng nhận được sự tin yêu của đồng đội.
Anh không phải người nói những lời hoa mỹ. Điều khiến mọi người kính trọng là cách anh sống. Khi đơn vị gặp khó khăn, anh luôn là người đi đầu. Khi đồng đội có hoàn cảnh khó khăn, anh luôn tìm cách giúp đỡ.
Có những đêm mưa gió giữa núi rừng Tây Nguyên, anh lặng lẽ đến từng nơi ở của chiến sĩ để kiểm tra xem anh em có đủ chăn màn hay không. Có những lần đồng đội đau ốm, anh tự mình đưa đi điều trị rồi thức trắng đêm chăm sóc.
Đối với anh, đồng đội không chỉ là những người cùng đơn vị mà còn là những người anh em.
Năm 1993, sau nhiều năm công tác và cống hiến, sức khỏe của ông giảm sút. Ông được Nhà nước giải quyết chế độ nghỉ mất sức lao động.
Nhiều người nghĩ rằng từ đây ông sẽ dành thời gian nghỉ ngơi sau những năm tháng vất vả. Nhưng với ông, nghỉ quân ngũ không có nghĩa là nghỉ cống hiến.
Từ năm 1993 đến năm 2014, ông tiếp tục tham gia công tác tại xã Đăk Hà. Dù ở cương vị nào, ông vẫn giữ nguyên tinh thần trách nhiệm của người lính năm xưa.
Năm 2014, ông chuyển về sinh sống tại thôn 1, xã Đăk Mar. Người dân nơi đây lại một lần nữa đặt niềm tin vào ông khi giao nhiệm vụ Trưởng thôn và Bí thư Chi bộ thôn 1.
Tuổi đã cao, sức khỏe không còn như trước, nhưng ông vẫn miệt mài với công việc chung. Hằng ngày, người ta vẫn thấy ông đi từng ngõ, gõ từng nhà để lắng nghe tâm tư của bà con. Việc gì có lợi cho dân, ông đều cố gắng thực hiện. Việc gì khó khăn, ông luôn là người đứng ra vận động, giải thích để mọi người cùng đồng lòng.
Nhiều người trẻ trong thôn coi ông như một người cha, một người thầy. Họ tìm đến ông không chỉ để hỏi kinh nghiệm công tác mà còn để học cách sống chân thành và trách nhiệm.
Rồi thời gian dần trôi, tuổi tác ngày một cao hơn. Nhận thấy sức khỏe không còn bảo đảm, ông chủ động xin nghỉ các chức vụ đang đảm nhiệm để thế hệ trẻ tiếp tục gánh vác công việc địa phương.
Ngày bàn giao công việc, nhiều người dân trong thôn đã xúc động. Họ hiểu rằng một người cán bộ tận tụy đã dành cả tuổi thanh xuân lẫn tuổi già cho cộng đồng.
Điều khiến ông tự hào nhất không phải là chức vụ hay thành tích, mà là được sống một cuộc đời có ích.
Và rồi, phần thưởng lớn lao đến với ông khi được Đảng trao tặng Huy hiệu 45 năm tuổi Đảng.
Tấm huy hiệu ấy không chỉ ghi nhận 45 năm đứng trong hàng ngũ của Đảng, mà còn là minh chứng cho 45 năm trung thành, tận tụy và cống hiến không ngừng nghỉ.
Từ người lính trẻ rời quê hương Thái Bình năm 1975, vượt hàng nghìn cây số vào Nam, đến người cán bộ thôn giàu trách nhiệm ở Đăk Mar hôm nay, cuộc đời ông Nguyễn Văn Uyển là một hành trình đẹp của lòng yêu nước, tinh thần phục vụ nhân dân và đức tính kiên trì, khiêm nhường.
Ông không tạo nên những chiến công vang dội được ghi trong sách sử.
Nhưng ông đã để lại dấu ấn trong trái tim của đồng đội, của nhân dân và của những thế hệ trẻ đã từng được ông dìu dắt.
Đó là thứ tài sản quý giá nhất mà một con người có thể để lại cho cuộc đời.



