Từ người lính đến người Thư ký Ủy ban
Người ta thường nói, có những người rời quân ngũ là khép lại một chặng đường. Nhưng với ông Nguyễn Văn Sỹ, ngày cởi bộ quân phục lại là ngày mở ra một hành trình cống hiến mới.
Sau khi phục viên trở về quê hương, ông không chọn cuộc sống riêng cho mình. Người cựu chiến binh trẻ tuổi tiếp tục mang theo tinh thần của người lính để góp sức xây dựng quê hương sau chiến tranh. Chính sự tận tụy, trách nhiệm và lối sống mẫu mực đã giúp ông nhận được sự tin tưởng của cấp ủy, chính quyền và bà con địa phương.
Đến năm 1982, ông được giao đảm nhận chức vụ Thư ký Ủy ban nhân dân xã, một nhiệm vụ mà ông gắn bó liên tục cho đến năm 1989.
Nhắc về quãng thời gian ấy, ông cười hiền rồi nói:
"Cầm bút cũng cần trách nhiệm như cầm súng. Chỉ khác là trước đây bảo vệ Tổ quốc ngoài chiến trường, còn bây giờ phục vụ Nhân dân ngay trên quê hương mình."
Đó là suy nghĩ rất giản dị, nhưng cũng phản ánh rõ cách sống của một người lính bước ra từ chiến tranh.
Những năm đầu thập niên 1980 là giai đoạn quê hương còn vô vàn khó khăn. Chiến tranh đã lùi xa nhưng hậu quả vẫn còn hiện hữu trong từng mái nhà, từng cánh đồng. Cuộc sống của người dân còn nhiều thiếu thốn, bộ máy chính quyền cơ sở cũng phải gồng mình giải quyết biết bao công việc để ổn định đời sống sau chiến tranh.
Là Thư ký Ủy ban, công việc của ông gắn liền với những văn bản, những cuộc họp, những quyết định liên quan đến đời sống của Nhân dân. Mỗi ngày làm việc đều bắt đầu từ rất sớm và kết thúc khi nhiều người đã trở về nhà. Có hôm vừa giải quyết xong việc ở trụ sở lại tiếp tục xuống cơ sở nắm tình hình, lắng nghe tâm tư của bà con.
Ông bảo, làm cán bộ xã ngày ấy không có khái niệm "việc của ai người nấy làm". Ai thấy việc gì cần thì cùng chung tay giải quyết. Điều quan trọng nhất là làm sao để công việc của dân không bị chậm trễ.
Những năm tháng trong quân đội đã rèn luyện cho ông tính cẩn trọng và kỷ luật. Chính vì vậy, dù là một bản báo cáo, một biên bản cuộc họp hay một văn bản hành chính, ông đều thực hiện với tinh thần nghiêm túc. Ông luôn tâm niệm rằng phía sau mỗi tờ giấy là quyền lợi của người dân, nên không được phép làm qua loa hay thiếu trách nhiệm.
Ông thường kể rằng mình chưa bao giờ nghĩ chức vụ là điều quan trọng. Điều khiến ông trăn trở nhất là làm sao để hoàn thành tốt phần việc được giao. Có những hôm công việc nhiều đến tối muộn mới trở về nhà, nhưng ông vẫn cảm thấy yên lòng nếu mọi việc của bà con đã được giải quyết.
Có người hỏi ông vì sao từ một người lính trinh sát lại có thể thích nghi nhanh với công việc hành chính.
Ông chỉ cười:
"Quân đội dạy tôi làm việc có kỷ luật, có trách nhiệm và biết đặt nhiệm vụ lên trên hết. Những điều ấy ở đâu cũng cần."
Đó cũng là lý do đồng nghiệp luôn quý trọng ông. Trong công việc, ông ít nói nhưng cẩn thận, tận tâm và luôn sẵn sàng hỗ trợ mọi người. Đối với Nhân dân, ông giữ thái độ chân thành, gần gũi và lắng nghe. Với ông, người cán bộ muốn làm tốt công việc thì trước hết phải hiểu dân, tôn trọng dân và làm việc vì dân.
Nhìn lại quãng thời gian từ năm 1982 đến năm 1989, ông không nhớ mình đã tham gia bao nhiêu cuộc họp, soạn bao nhiêu văn bản hay giải quyết bao nhiêu công việc. Điều ông nhớ nhất chính là niềm vui khi thấy quê hương từng ngày đổi thay, đời sống người dân dần ổn định hơn sau những năm tháng khó khăn.
Ông bảo, nếu chiến trường dạy ông biết hy sinh vì Tổ quốc thì công việc ở Ủy ban dạy ông biết kiên trì phục vụ Nhân dân. Hai môi trường khác nhau nhưng đều có chung một mục tiêu: mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho đất nước và con người.
Đến hôm nay, khi đã nghỉ công tác nhiều năm, ông vẫn giữ thói quen ngăn nắp, cẩn thận trong từng việc nhỏ. Những phẩm chất được rèn luyện từ quân đội và những năm tháng làm Thư ký Ủy ban đã trở thành một phần trong con người ông.
Khép lại câu chuyện, ông nhìn các đoàn viên thanh niên rồi ân cần chia sẻ:
"Làm việc gì cũng vậy, điều quan trọng không phải chức vụ cao hay thấp, mà là mình có làm hết trách nhiệm hay không. Người cán bộ phải biết nghĩ cho dân. Người trẻ hôm nay dù sau này làm nghề gì cũng hãy làm bằng cái tâm, bằng sự trung thực và tinh thần trách nhiệm. Có như thế mới xứng đáng với niềm tin của tập thể và của Nhân dân."
Đối với ông Nguyễn Văn Sỹ, những năm làm Thư ký Ủy ban không chỉ là một giai đoạn công tác, mà còn là sự tiếp nối của lời thề người lính năm nào. Nếu trước đây ông cầm súng để bảo vệ quê hương thì khi hòa bình lập lại, ông cầm bút để góp phần dựng xây quê hương. Dù công việc đã thay đổi, nhưng lý tưởng phụng sự Tổ quốc và Nhân dân trong ông vẫn luôn vẹn nguyên.
Thông điệp
"Cống hiến không chỉ được đo bằng những chiến công nơi chiến trường, mà còn bằng sự tận tụy trong từng công việc hằng ngày. Một người cán bộ biết sống có trách nhiệm, làm việc vì Nhân dân cũng đang góp phần xây dựng đất nước. Tuổi trẻ hôm nay hãy bắt đầu từ những việc nhỏ, làm việc bằng cái tâm và giữ chữ tín trong mọi nhiệm vụ, bởi đó chính là nền tảng để tạo nên những giá trị lớn lao."



