Anh hùng Lực lượng vũ trang

TỪ NGƯỜI THANH NIÊN ĐẾN NGƯỜI LÍNH – NHỮNG NGÀY ĐẦU KHÔNG QUÊN

Năm 1959, bác Lương lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn trẻ. Từ một cuộc sống gắn với quê hương, gia đình và bạn bè, người thanh niên năm ấy bước vào một môi trường hoàn toàn khác – môi trường quân ngũ. Đó là một bước chuyển lớn trong cuộc đời.

Nghệ An11/08/2026Chi đoàn Quỳ Lăng (Đoàn xã Giai Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày đầu xa quê, điều bác cảm nhận rõ nhất là nỗi nhớ nhà. Xa gia đình, xa bạn bè và quê hương, người lính trẻ không tránh khỏi những lúc nhớ về những điều thân thuộc đã gắn bó với mình. Đặc biệt, trong những đêm đi gác, khi không gian trở nên yên tĩnh, nỗi nhớ ấy càng trở nên da diết.

Nhưng cuộc sống quân ngũ cũng nhanh chóng đưa người thanh niên vào một nhịp sống mới. Ở đó, mỗi người phải làm quen với những yêu cầu mới, với huấn luyện và với nhiệm vụ của mình.

Trong những ngày đầu, sự giúp đỡ của anh em đồng đội có ý nghĩa rất lớn.

Những người lính cùng sống, cùng học tập và cùng huấn luyện với nhau. Người này giúp người kia, cùng chia sẻ những điều mình biết và động viên nhau trong quá trình rèn luyện. Chính sự gắn bó ấy giúp những người mới vào quân ngũ từng bước vượt qua sự bỡ ngỡ ban đầu.

Bác Lương nhớ những buổi trưa anh em tranh thủ tập luyện. Đó là những buổi tập ngắm súng, tập đường ngắm cơ bản và các động tác ném lựu đạn. Những nội dung ấy đòi hỏi người lính phải tập trung, kiên trì và thực hiện đúng.

Với một người mới bước vào quân đội, những nội dung ấy cần thời gian để làm quen. Nhưng nhờ cùng tập luyện và giúp đỡ nhau, anh em dần tiến bộ.

Điều đáng nhớ là những buổi tập ấy không chỉ giúp người lính làm quen với nội dung huấn luyện mà còn tạo nên sự gắn bó giữa những người cùng đơn vị.

Trong môi trường quân ngũ, mọi người cùng nhau trải qua những ngày tháng khó khăn. Chính vì vậy, sự chia sẻ giữa đồng đội trở nên rất tự nhiên. Khi một người gặp khó khăn, những người bên cạnh sẵn sàng giúp đỡ. Khi một người chưa quen với nội dung huấn luyện, anh em cùng nhau hướng dẫn.

Từ những việc nhỏ như vậy, tình đồng chí, đồng đội dần được hình thành.

Đối với bác Lương, đó là một trong những ký ức đáng nhớ nhất của những ngày đầu quân ngũ. Không phải những điều quá lớn lao, mà chính những việc bình dị hằng ngày đã tạo nên sự gắn bó giữa những người lính.

Nhìn lại, có thể thấy môi trường quân ngũ đã giúp người thanh niên năm ấy trưởng thành từng bước. Từ một người xa quê còn mang nặng nỗi nhớ nhà, bác dần quen với cuộc sống mới, với đồng đội, với huấn luyện và với nhiệm vụ.

Sự trưởng thành ấy không diễn ra trong một ngày.

Đó là quá trình được tạo nên từ từng buổi tập, từng nhiệm vụ và từng ngày sống cùng đồng đội. Mỗi khó khăn phải được vượt qua từng bước. Mỗi điều chưa biết phải được học hỏi. Mỗi nhiệm vụ được giao phải cố gắng hoàn thành.

Chính quá trình ấy đã làm nên một phần tuổi trẻ của bác Lương.

Khi nhìn lại quãng đời quân ngũ, bác không chỉ nhớ đến những nhiệm vụ mình đã thực hiện mà còn nhớ những người đã cùng mình trải qua những ngày tháng ấy. Tình đồng chí, đồng đội trở thành một phần ký ức không thể tách rời khỏi những năm tháng quân ngũ.

Đó cũng là điều đáng quý của một thời tuổi trẻ.

Những người lính trẻ ngày ấy có thể khác nhau về hoàn cảnh, nhưng khi cùng bước vào quân ngũ, họ cùng chung một môi trường, cùng thực hiện nhiệm vụ và cùng hướng đến một mục tiêu chung. Sự khác biệt dần được thay thế bằng sự gắn bó.

Trong những buổi huấn luyện, họ cùng tập. Trong những ngày khó khăn, họ cùng chia sẻ. Và trong quá trình trưởng thành, mỗi người đều có sự đồng hành của những người bên cạnh.

Bác Lương nhớ về quãng thời gian ấy như một thời kỳ khó khăn, gian khổ nhưng đầy gắn bó.

Những ký ức về những ngày đầu nhập ngũ cũng cho thấy một điều: để trưởng thành, con người cần biết thích nghi với hoàn cảnh và không ngại rèn luyện. Người thanh niên năm 1959 đã bước vào quân đội với những bỡ ngỡ và nỗi nhớ quê, nhưng rồi từng bước làm quen với cuộc sống mới.

Đó là một hành trình mà mỗi người lính đều phải tự mình trải qua, nhưng sự đồng hành của đồng đội khiến hành trình ấy trở nên vững vàng hơn.

Từ câu chuyện của mình, bác Lương sau này nhắn nhủ thế hệ trẻ phải biết sống có mục đích, có lý tưởng và kiên định với mục tiêu đã chọn. Những điều ấy có thể được nhìn thấy từ chính quá trình trưởng thành của người lính.

Khi đã xác định được con đường của mình, mỗi người phải cố gắng. Khi gặp khó khăn, không được sờn lòng. Và trong quá trình ấy, cần biết học hỏi, rèn luyện và cùng những người xung quanh tiến bộ.

Năm 1959, bác Lương lên đường nhập ngũ với nỗi nhớ quê hương của một người thanh niên xa nhà. Những năm sau đó, cuộc sống quân ngũ đã đưa bác đi qua nhiều trải nghiệm. Nhưng ký ức về những ngày đầu vẫn còn đó: những buổi huấn luyện, những người đồng đội và những tình cảm được hình thành từ những điều rất bình dị.

Đó là câu chuyện về sự trưởng thành của một người thanh niên trong những năm tháng quân ngũ.

Từ nỗi nhớ quê hương đến sự gắn bó với đồng đội, từ những buổi tập đầu tiên đến những nhiệm vụ về sau, mỗi bước đi đều góp phần tạo nên một người lính trưởng thành hơn.

Và khi nhìn lại, điều còn đọng lại không chỉ là những khó khăn đã trải qua, mà còn là tình đồng chí, đồng đội – một tình cảm đã theo bác Lương trong ký ức về một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng cũng đầy ý nghĩa.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TỪ NGƯỜI THANH NIÊN ĐẾN NGƯỜI LÍNH – NHỮNG NGÀY ĐẦU KHÔNG QUÊN | Câu chuyện thời hoa lửa