Từ những bước hành quân năm ấy đến bước chân vững chãi hôm nay
Nhập ngũ giữa thập niên 1980, công tác tại E141, F312, cựu chiến binh Nguyễn Văn Phương mang theo ký ức rèn luyện gian khổ và thông điệp truyền cảm hứng mạnh mẽ cho thanh thiếu niên hôm nay.
Nhắc về ngày rời quê lên đường nhập ngũ vào tháng 8/1985, ông Nguyễn Văn Phương nói đó là thời khắc ông thực sự bước vào tuổi trưởng thành. Sinh ngày 15/8/1966, khi ấy ông vừa tròn mười chín tuổi, mang theo tâm thế của một thanh niên sẵn sàng nhận nhiệm vụ.
Ông được biên chế về E141, F312. Những ngày đầu trong quân đội là chuỗi huấn luyện nghiêm ngặt, giờ giấc chuẩn xác và yêu cầu cao về thể lực, ý chí. “Quân đội không cho mình sống tùy tiện”, ông cười, nhớ lại.
Cuộc sống người lính khi ấy còn nhiều thiếu thốn. Những buổi hành quân dài, những ca trực đêm giữa gió lạnh, những giờ huấn luyện dưới nắng gắt đã trở thành ký ức sâu đậm. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội lại càng thiêng liêng. Họ cùng nhau chia sẻ từng ngụm nước, từng phần lương khô, động viên nhau vượt qua mệt mỏi.
Ông Phương nhớ nhất là tinh thần tập thể trong đơn vị. “Ở trong quân đội, mình học được cách sống vì người khác nhiều hơn vì bản thân”, ông nói. Chính điều đó đã rèn cho ông bản lĩnh và ý thức trách nhiệm theo suốt cuộc đời.
Đến tháng 2/1988, ông hoàn thành nghĩa vụ, rời quân ngũ trở về địa phương. Rời thao trường, nhưng nếp sống kỷ luật và tinh thần trách nhiệm vẫn theo ông trong từng việc làm đời thường.
Ngày 22/12/2010, ông tham gia sinh hoạt trong Hội Cựu chiến binh Việt Nam, tiếp tục giữ vai trò gương mẫu, tích cực tại địa phương.
Khi nhìn lại tuổi trẻ, ông Phương nói một câu rất giản dị nhưng đầy ý nghĩa:
“Quân đội đã dạy tôi biết sống có trách nhiệm với cuộc đời mình.”
Và đó cũng là điều ông muốn gửi đến thanh thiếu niên hôm nay: hãy rèn luyện bản thân trong kỷ luật, đừng ngại khó, đừng ngại khổ, bởi chính thử thách sẽ giúp người trẻ trưởng thành vững vàng.
Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Phương là minh chứng rằng: những bước hành quân năm ấy đã tạo nên những bước chân vững chãi cho cả cuộc đời hôm nay.



