Từ những cô gái làng quê đến những chiến sĩ giữa lòng Huế
Không ai nghĩ rằng những cô gái thôn quê tuổi đời chưa quá 20 lại có thể trở thành những chiến sĩ kiên cường giữa chiến trường Huế.
Nhưng lịch sử đã ghi lại một câu chuyện như thế.
Đó là Tiểu đội 11 cô gái sông Hương, được thành lập năm 1967 để chuẩn bị cho Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968.
Người chỉ huy tiểu đội là Phạm Thị Liên, sau này được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Ban đầu, các cô không trực tiếp chiến đấu. Họ làm nhiệm vụ giao liên, dẫn đường, đưa cán bộ vào thành phố và thu thập tin tức.
Nhưng khi quân địch phản công, tình thế thay đổi.
Những cô gái Huế phải cầm súng.
Trong 13 ngày trực tiếp chiến đấu, họ cùng nhau giữ trận địa, chống lại những cuộc phản kích dữ dội của đối phương.
Bốn cô gái đã hy sinh.
Có người ra đi khi tuổi đời chưa đến 20.
Có người trước lúc chết vẫn chỉ nghĩ đến mẹ.
Có người chưa kịp nói lời từ biệt với gia đình.
Nhưng sự hy sinh ấy không làm những người còn lại lùi bước.
Sau 26 ngày đêm, tiểu đội chỉ còn 7 người. Những người sống sót tiếp tục chiến đấu trong những năm tiếp theo.
Đến năm 1972, Phạm Thị Liên – người tiểu đội trưởng năm nào – cũng hy sinh.
Cuối cùng, chỉ còn 5 người đi đến ngày đất nước thống nhất.
Ngày nay, khi Huế đã bình yên, câu chuyện về 11 cô gái sông Hương vẫn được nhắc lại như một biểu tượng của tuổi trẻ, lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của phụ nữ Việt Nam.


