Bài viết

TỪ NHỮNG NGÀY GIỮ ĐẤT ĐẾN NHỮNG NGÀY LÀM CHỦ – LỘC NINH TRONG DÒNG THỜI GIAN HOA LỬA

Tây Ninh23/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1945, khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược Nam Bộ, vùng đất Lộc Ninh – Bến Củi không còn giữ được sự yên bình vốn có. Những cánh rừng cao su, những con đường đất đỏ bắt đầu in dấu chân của các toán lính càn quét. Trước tình hình đó, lực lượng cách mạng tỉnh Tây Ninh buộc phải rút về vùng rừng Bến Củi – Lộc Ninh để bảo toàn lực lượng, mở ra những ngày đầu hình thành căn cứ kháng chiến nơi đây.

Bước sang ngày 05 tháng 3 năm 1946, khi Chi đội 11 Tây Ninh được thành lập, lực lượng vũ trang địa phương bắt đầu có tổ chức hơn. Tại khu vực Phước Ninh – Lộc Ninh, Trung đội C được giao nhiệm vụ xây dựng căn cứ, mở rộng hành lang liên lạc, từng bước hình thành thế trận bám rừng, bám dân. Từ đây, những con đường mòn xuyên rừng không chỉ là lối đi của người dân, mà còn trở thành mạch máu nối liền các cơ sở cách mạng.

Đến ngày 15 tháng 10 năm 1948, tại khu vực Lộc Ninh – Suối Ông Hùng, lực lượng du kích do Ba Râu chỉ huy đã tổ chức một trận phục kích đánh vào toán lính Pháp có lính Cao Đài dẫn đường. Trận đánh diễn ra nhanh gọn nhưng hiệu quả, tiêu diệt và làm bị thương nhiều tên địch, thu được vũ khí. Đó là một trong những dấu mốc cho thấy lực lượng du kích địa phương đã trưởng thành, biết chủ động đánh địch để giữ vững địa bàn.

Năm 1949, giữa lúc cuộc kháng chiến còn nhiều khó khăn, Chi bộ Lộc Ninh được thành lập với 9 đảng viên. Không có trụ sở, không có điều kiện đầy đủ, nhưng chi bộ đã trở thành hạt nhân lãnh đạo phong trào, bám dân, gây dựng lực lượng, giữ vững niềm tin trong nhân dân. Từ những con người ban đầu ấy, phong trào cách mạng ở Lộc Ninh – Suối Ông Hùng từng bước được củng cố và phát triển.

Đến năm 1951, trước yêu cầu của chiến trường Nam Bộ, Trung ương quyết định xây dựng căn cứ tại vùng rừng núi phía Đông Tây Ninh, thành lập huyện căn cứ Dương Minh Châu. Lộc Ninh từ đó trở thành một phần quan trọng của An toàn khu, nơi đứng chân của các cơ quan lãnh đạo cách mạng. Vai trò của vùng đất này không còn chỉ là một địa bàn kháng chiến, mà đã trở thành một mắt xích chiến lược trong toàn bộ hệ thống căn cứ miền Nam.

Rồi đến ngày 28 tháng 10 năm 1952, tại Trảng Sầm, lực lượng du kích Lộc Ninh đã bắn rơi một máy bay trinh sát của thực dân Pháp bằng súng bộ binh. Chỉ hai ngày sau, ngày 30 tháng 10 năm 1952, thêm một chiếc máy bay khác tiếp tục bị bắn hạ tại Trâm Sụ. Hai sự kiện liên tiếp ấy không chỉ là chiến công, mà còn là minh chứng cho sự trưởng thành của lực lượng vũ trang địa phương, khẳng định rằng ngay cả bầu trời cũng không còn là nơi an toàn tuyệt đối của địch.

Những năm sau đó, chiến tranh ngày càng ác liệt, nhưng Lộc Ninh – Suối Ông Hùng vẫn đứng vững. Từ những ngày rút vào rừng giữ đất, đến những ngày xây dựng căn cứ, rồi từng bước làm chủ thế trận, tất cả đã tạo nên một dòng chảy lịch sử liên tục, gắn liền với ý chí kiên cường của quân và dân nơi đây.

Và khi mùa Xuân năm 1975 đến, đất nước hoàn toàn giải phóng, những vùng đất từng chìm trong khói lửa như Lộc Ninh lại trở về với sự bình yên. Nhưng trong từng tấc đất, từng cánh rừng, vẫn còn đó những dấu ấn của một thời không thể nào quên.

Một thời mà mỗi mốc thời gian không chỉ là con số…
mà là máu, là mồ hôi, và là niềm tin không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn