Từ pháo thủ đến lính xe tăng
Tham gia nhập ngũ năm 20 tuổi, chàng trai Nguyễn Quang Ấn được phân về binh chủng pháo binh. Suốt 5 năm gắn bó, anh cùng đồng đội đi qua bao trận chiến ác liệt, đặc biệt là chiến dịch Mậu Thân năm 1968 – một dấu mốc không thể nào quên trong cuộc đời người lính trẻ.
Khi Hồng quân Liên Xô chi viện cho Việt Nam những chiếc xe tăng đầu tiên, quân đội ta lại thiếu đội ngũ lái xe tăng. Giữa lúc đó, ông Ấn được điều chuyển sang binh chủng xe tăng. Lệnh điều động khiến ông không khỏi bồi hồi. Năm năm bên pháo binh đã để lại trong ông biết bao kỷ niệm – mồ hôi, nước mắt, cả những đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường. Ông xin phép được ở lại cùng anh em pháo thủ, nhưng chính uỷ chỉ nhẹ nhàng nói:
“Đây là nhiệm vụ – nhiệm vụ mà Đảng phân công, không phải sự lựa chọn.”
Câu nói ấy, sau này ông vẫn nhớ như in.
Những ngày đầu chuyển sang xe tăng thật không dễ dàng. Cơ thể ông nhỏ, gầy gò, lại chưa quen với máy móc nặng nề. Có người còn lo ông sẽ không chịu nổi khổ cực. Nhưng ông không nản. Với ý chí của người lính Cụ Hồ, ông kiên trì học từng thao tác, làm quen từng bộ phận, từng con ốc, từng tiếng động cơ rền vang. Dần dần, ông trở thành một lái xe tăng cừ khôi, cùng đồng đội vượt qua bao trận đánh khốc liệt, mở đường tiến quân trong những ngày rực lửa của Tổ quốc.
Thời bình lập lại, ông Ấn trở về trong niềm tự hào lặng lẽ. Nhìn lại chặng đường đã qua, ông không chỉ là một người lính pháo binh hay lính xe tăng, mà là một người chiến sĩ đã sống trọn với hai binh chủng, hai nhiệm vụ và một lòng trung thành duy nhất – với Tổ quốc, với Đảng và đồng đội.
Mỗi khi kể lại câu chuyện đời mình, ông vẫn luôn nhắc đến vị chính uỷ năm nào bằng giọng đầy biết ơn:
“Nhờ sự kiên quyết của ông ấy, tôi mới có cơ hội được lái những chiếc xe tăng đầu tiên của đất nước. Được sống, được chiến đấu và trưởng thành cùng đồng đội – đó là niềm vinh dự lớn nhất trong đời người lính.”



