TỪ QUÊ HƯƠNG HÀ NAM NHÌN VỀ ÁNH LỬA BẤT TỬ CỦA DÂN TỘC
TỪ QUÊ HƯƠNG HÀ NAM
NHÌN VỀ ÁNH LỬA BẤT TỬ CỦA DÂN TỘC
Trong những ngày tháng Ba lặng gió, khi ngồi giữa giảng đường đại học, tôi tự
hỏi: nếu được sống trong “thời hoa lửa” – thời của máu và lý tưởng, của xiềng xích và
khát vọng độc lập – liệu mình có đủ can đảm để lựa chọn như cha anh? Câu hỏi ấy
đưa tôi tìm về một người con ưu tú của quê hương Hà Nam – Nguyễn Hữu Tiến,
người chiến sĩ cộng sản kiên trung, một trong những người tham gia khởi nghĩa Nam
Kỳ và được biết đến là tác giả của lá cờ đỏ sao vàng – biểu tượng thiêng liêng của dân
tộc Việt Nam.
Nguyễn Hữu Tiến sinh năm 1901 tại làng Yên Bắc, huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam.
Lớn lên trong cảnh nước mất, dân nô lệ, ông sớm giác ngộ cách mạng và tham gia
hoạt động trong phong trào yêu nước. Cuộc đời ông là chuỗi ngày bị thực dân Pháp
bắt bớ, giam cầm, tra tấn dã man. Nhưng xiềng xích không thể trói buộc được tinh
thần yêu nước. Trong chốn lao tù khắc nghiệt, ông vẫn giữ trọn niềm tin vào con
đường giải phóng dân tộc.
Năm 1940, khi phong trào cách mạng dâng cao ở Nam Kỳ, Nguyễn Hữu Tiến được
phân công tham gia chuẩn bị khởi nghĩa. Giữa bối cảnh đêm tối của chế độ thực dân,
ông đã cùng đồng đội thắp lên một biểu tượng rực lửa: lá cờ nền đỏ với ngôi sao vàng
năm cánh – tượng trưng cho máu của nhân dân và sự đoàn kết của năm tầng lớp sĩ,
nông, công, thương, binh. Lá cờ ấy không chỉ tung bay trong khởi nghĩa Nam Kỳ, mà
sau này trở thành Quốc kỳ của nước Việt Nam độc lập.
Tôi hình dung người thanh niên Nguyễn Hữu Tiến khi ấy – không phải một nhân vật
xa vời trong sách sử, mà là một người trẻ như chúng tôi hôm nay. Cũng có ước mơ,
cũng có gia đình, cũng có khát vọng sống bình yên. Nhưng khi Tổ quốc cần, ông đã
chọn dấn thân. Ông hiểu rằng có những thế hệ phải đi qua “hoa lửa” để thế hệ sau
được sống trong hòa bình.
Năm 1941, ông bị thực dân Pháp xử bắn. Trước mũi súng quân thù, người chiến sĩ
cách mạng ấy vẫn hiên ngang, không một lời cầu xin. Cái chết của ông không phải là
kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một biểu tượng sống mãi cùng dân tộc. Khi nhớ lại
mỗi sáng thứ Hai, được đứng dưới sân trường nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay, tôi
hiểu rằng phía sau sắc đỏ ấy là máu của biết bao người con đất Việt, trong đó có
người con Hà Nam kiên trung ấy.
“Thời hoa lửa” không chỉ là ký ức của quá khứ. Đó là bản lĩnh, là tinh thần trách
nhiệm, là ý chí vượt khó mà thế hệ trẻ hôm nay cần kế thừa. Chúng tôi – những sinh
viên thời bình – không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng lại đứng trước
những “mặt trận” mới: mặt trận tri thức, khoa học – công nghệ, hội nhập quốc tế và
bảo vệ chủ quyền quốc gia trong bối cảnh toàn cầu hóa.
Là sinh viên, chúng tôi có vai trò quan trọng trong công cuộc xây dựng và bảo vệ đất
nước: Thứ nhất, không ngừng học tập, rèn luyện chuyên môn để làm chủ tri thức,
công nghệ mới, góp phần đưa Việt Nam phát triển bền vững. Thứ hai, giữ gìn bản sắc
văn hóa dân tộc, lan tỏa những giá trị lịch sử thiêng liêng đến cộng đồng. Thứ ba,
sống có lý tưởng, trách nhiệm với xã hội, tích cực tham gia các hoạt động tình
nguyện, vì cộng đồng. Thứ tư, tỉnh táo trước các thông tin sai lệch, góp phần bảo vệ
nền tảng tư tưởng và chủ quyền quốc gia trên không gian mạng.
Nếu thế hệ Nguyễn Hữu Tiến bảo vệ Tổ quốc bằng máu và sinh mệnh, thì thế hệ trẻ
hôm nay phải bảo vệ Tổ quốc bằng trí tuệ, bản lĩnh và khát vọng vươn lên. Đó chính
là cách chúng tôi tiếp nối “hoa lửa” của cha anh – không để ngọn lửa yêu nước tắt đi
trong hòa bình.
Hà Nam hôm nay đang từng ngày đổi mới, phát triển công nghiệp, nông nghiệp công
nghệ cao, giáo dục và hạ tầng. Mỗi bước chuyển mình ấy đều được xây dựng trên nền
móng của sự hy sinh thầm lặng năm xưa. Nhớ về Nguyễn Hữu Tiến, tôi hiểu rằng lịch
sử không chỉ để tự hào, mà còn để nhắc nhở: sống sao cho xứng đáng.
“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng ánh lửa vẫn cháy trong tim người trẻ. Và chúng tôi tin
rằng, khi mỗi sinh viên biết biến lòng biết ơn thành hành động cụ thể, đất nước Việt
Nam sẽ ngày càng phát triển vững mạnh, xứng đáng với những hy sinh của các thế hệ
đi trước.


