Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

TỰ SỰ VỀ MỐI TÌNH ĐẦU

tự sự về mối tình đầu của nữ y tá và anh hùng liệt sỹ

Hưng Yên21/11/2025Đặng Thị Anh (Đoàn xã Tân Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGUYỄN THỊ HẸN Bút danh: Từ Tam Sinh năm: 1951 Tốt nghiệp Trường CĐ Kiểm sát Hà Nội; Cán bộ ngành Kiểm sát (nghỉ hưu) Huy chương Kháng chiến hạng Nhất; Huy chương Bảo vệ Pháp chế Huy hiệu 40 năm tuổi Đảng Địa chỉ: Đội 10 - Tân Hưng - Tiên Lữ - Hưng Yên Điện thoại: 0918878105

TỰ SỰ VỀ MỐI TÌNH ĐẦU

NGHĨA TRANG TRƯỜNG SƠN EM TÌM ANH

(Kính tặng liệt sĩ Nguyễn Đình Thi yên nghỉ tại Nghĩa trang Trường Sơn

Đài tưởng niệm Thành cổ Quảng Trị, 17h ngày 30/4/2014)

Nghĩa trang Trường Sơn em tìm anh

Một chiều nắng hạ sau chiến tranh

Danh sách vần T. anh không có

Chắc bên hàng chiến sĩ vô danh.

Quay về Thành Cổ em tìm anh

Trời trở lạnh, đến nơi em bối rối

Nước mắt nhạt nhòa tim đập nhanh

Em nhớ lại chiều đông năm ấy.

Chia tay nhau anh dặn có một điều

“Hãy chờ anh nhé hỡi em yêu

Ngày thống nhất đón em chiều đông nhé”

Rồi xa anh thư về một lá.

Lời tỏ tình thư đó vẫn còn in

Tấm hình tặng em, giữ để làm tin

Em đưa lại để mẹ thờ anh đó

Vì chiến tranh duyên nỡ không thành.

Em lấy chồng nhưng vẫn nhớ về anh

Mối tình đầu bờ môi chưa kịp chạm

Bởi vì quá nhát, phải không anh

Em hối tiếc vì mình quá trẻ.

Chưa dám yêu, nên chưa để anh hôn

Anh ra đi mãi mãi không còn

Tự trách mình vì quá trẻ con

Thôi anh nhé đừng giận em tội nghiệp.

Thắp nén hương em cúi đầu vĩnh biệt

Em thì thầm nhắn gửi gió, tới anh

Ở nơi đây hãy yên nghỉ anh nhé

Vĩnh biệt người chiến sĩ vô danh.

Tháng 10 năm 1967, tốt nghiệp lớp Y tá chính quy của Trường Cán bộ Y tế Hưng Yên, lúc ra trường lớp tôi có 48 người, mỗi người một nơi. Người về Bộ Thủy lợi, người về Bệnh viện Phong Hải Phòng, người thì vào Quảng Bình... còn tôi ít tuổi nhất lớp,lại vừa bé nhỏ nên được điều về Bệnh viện tuyến huyện Phù Cừ, tỉnh Hưng Yên nhận công tác. Sau 1 đến 2 tháng, một chị trưởng ban y tế của xã Tam Đa, xã Tam Đa, huyện Phù Cừ, tỉnh Hưng Yên). Dáng anh cao to, điển trai, nền nã. Ngày từ lần đầu gặp, tôi cũng có thiện cảm với anh. Một chiều mùa đông, anh rủ tôi đi chơi, tôi được nghỉ trực nên cũng tranh thủ đưa anh về thăm quê, thăm gia đình. Trên đường đi anh bảo tối vào hiệu ảnh bên đường có tên là Dân Hùng chụp ảnh kỷ niệm. Ngày đó tôi còn trẻ con quá, lại nhút nhát, không dám chụp ảnh chung cùng anh... Chúng tôi ra về khi trời đã muộn. Hơn 10 ngày hết phép, anh trở lại đơn vị tiếp tục đi chiến đấu chi viện cho mặt trận phía Nam. Trước lúc chia tay hai chúng tối cùng bịn rịn, anh kéo nhẹ tay tôi và nói: “Cho anh hôn tạm biệt được không em”. Tôi giật tay và lại chối từ vì sợ có ai đó biết được lại đánh giá tôi còn là trẻ con mà lại yêu đương. Anh bảo tối về nhà anh chơi, nhà anh cách cơ quan tới chừng 6 - 7 km, nhưng tôi cũng không dám nhận lời, bởi lúc trời cũng sắp tối. Ngày đó tôi chưa có xe đạp, anh sẽ phải đưa tôi về. Tôi hẹn anh dịp khác, đầu có nghĩ được mãi mãi anh không về... Trước lúc đi, anh đưa tôi một tấm hình để giữ làm kỷ niệm, anh dặn tôi là: “Anh yêu em rồi đó, nhớ chờ anh, anh về sẽ đến đón em vào chiều đồng như hôm nay. Tôi cũng có chiếc khăn mùi xoa tặng anh làm kỷ niệm. Sau một tháng anh gửi thư cho tôi, lá thư đó cũng là lá thư đầu tiên anh tỏ tình và cũng nói những ước mơ của anh trong đó và đó cũng là lá thư cuối cùng. Sau giữa năm 1968, gia đình anh nhận được tin từ người cùng đơn vị, cùng quê gửi thư về báo là anh đã hy sinh ngày 4/4/1968 (tức ngày 7/3 âm lịch) tại Mặt trận Quảng Trị và chính anh ấy đã chôn cất, nhưng hôm sau nơi đó đã bị máy bay B52 của Mỹ cầy phá, không còn nấm mồ nữa. Nhưng linh tính sau nửa năm không có thư hồi âm, thì gia đình anh nhận được tin báo tử và báo cho tôi biết tin dữ này. Gia đình cũng không có ảnh để thờ, tôi đã đưa lại tấm ảnh anh tặng để làm ảnh thờ. Thời gian đó tôi cũng qua lại động viên bố mẹ anh. Ba năm sau bố anh mất, tôi cũng đến và chia buồn với gia đình. Tuy chưa có lời ước hẹn cùng anh, nhưng chắc chán chiến tranh qua đi, anh sống sót trở về, tôi sẽ cùng anh có cuộc sống đôi lứa bình thường như bao người khác. Nhưng chiến tranh mà, mỗi người đều phải có sự hy sinh khác nhau và chấp nhận mọi hoàn cảnh xảy ra Còn tôi, sau ba năm anh hy sinh, năm 1971, tôi có cơ duyên gặp được người chồng bây giờ, anh là một Cảnh sát công tác tại huyện nhà. Anh biết tôi, biết rõ mối quan hệ của tôi và rất tạo điều kiện để thi qua lại nhà anh khi có công việc. Chúng tôi đã làm đám cưới

vào tháng 2 năm 1971, thì tháng 4 năm 1975 anh cũng phải nhập ngũ chi viện vào phía Nam. Đến nay anh đã ở tuổi 70, chúng tôi đã lên ông bà, có với nhau 5 con và 11 cháu. Cuộc sống gia đình cũng có lúc sóng gió, chúng tôi đã có gắng và may mắn thành công nhưng tôi luôn nghĩ về sự hy sinh của anh. Nhân dịp kỷ niệm giải phóng miền Nam (30/4/2014) và 60 năm chiến thắng Điện Biên Phủ (7/5/2014, tôi cố gắng thu xếp để được đến Nghĩa trang Trường Sơn một lần. Ở cái tuổi 64, lại mắc bệnh tim nhưng tôi vẫn cố gắng hoàn thành ước nguyện được đến tận nơi anh hy sinh, thắp cho anh dù chỉ một tuần hương và một lần bái biệt và biết đâu đó lại tìm thấy mộ anh... Và có đến những nơi này tôi mới thấy sự hy sinh của các anh hùng liệt sĩ, đã được nhà nước ta quy tập, lập đài tưởng niệm, tưởng nhớ sự hy sinh của các anh. Tôi mạnh dạn gặp Ban quản lí Nghĩa trang Trường Sơn xin được tra xét tìm tên anh. Tên anh không có trong danh sách những liệt sĩ tại đây, nhưng theo người bạn anh cho biết thì anh đã hy sinh ở Quảng Trị, được chôn cất đàng hoàng, nhưng lại bị bom Mỹ làm xáo trộn, do vậy nếu có tìm thấy hài cốt thì anh cũng là liệt sĩ vô danh. Tôi đã đến nơi quy tụ các liệt sĩ vô danh thấp hương tưởng niệm các liệt sĩ nói chung và cho anh nói riêng. Tôi đến Thành cổ Quảng Trị, lúc đó là 5 giờ chiều, trời không lạnh nhưng tôi có cảm giác lạnh khi bước lên đài tưởng niệm để dâng hương. Lòng bồi hồi, tim đập nhanh hơn, tôi có cảm nhận như anh đang bên cạnh... Tôi tiếp tục cuộc hành trình thăm hang Tám Cô và nhà thờ các anh hùng liệt sĩ Cung đường Trường Sơn, thăm quê hương và nơi an nghỉ Đại tướng Võ Nguyên Giáp tại Vũng Chùa - Đảo Yến - Quảng Bình. Tự sự về mối tình đầu của mình, những đau thương của gia đình với mọi người để thấy được những người chiến sĩ đã ra đi, để lại đằng sau bao thiệt thòi mất mát, tất cả vì nền độc lập của dân tộc. Nhưng trong tôi, anh vẫn luôn che chắn, bảo vệ tôi mỗi khi cuộc sống có bất trắc. Tôi luôn nhớ và biết ơn anh!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn