Từ Yên Mô đến chiến trường Chùa Tháp
Hành trình của người lính Tạ Văn Hòe khởi đầu từ vùng quê Yên Mô thanh bình, nơi có những cánh đồng lúa xanh mướt và những con người hiền hậu. Nhưng khi tổ quốc và nghĩa vụ quốc tế gọi tên, chàng trai trẻ sinh năm 1952 ấy đã không ngần ngại lên đường, mang theo niềm tự hào của quê hương ra chiến trường Campuchia khốc liệt vào những năm đầu thập niên 80. Bước chân từ một vùng quê thuần nông đến cao điểm 1700m đầy nắng gió và bom đạn là một sự thay đổi khủng khiếp. Tuy nhiên, bản chất cần cù, chịu khó của người dân Yên Mô đã giúp ông Hòe nhanh chóng thích nghi với điều kiện chiến đấu khắc nghiệt. Tại đơn vị C3 - D72, ông không chỉ là một Trung sĩ giỏi chuyên môn mà còn là chỗ dựa tinh thần cho những đồng đội trẻ hơn. Hình ảnh quê hương Yên Mô luôn là động lực để ông vững tay súng trong mỗi trận đánh phòng không trên con đường 175. Trong hồi ức của mình, bác Hòe luôn nhắc về những người bạn đồng ngũ cũng là người con của Yên Mô. Giữa rừng sâu núi thẳm, tiếng nói quê hương trở nên thân thương lạ kỳ. Họ cùng nhau kể về gia đình, về những dự định sau khi hoàn thành nghĩa vụ. Những câu chuyện ấy đã giúp họ vơi đi nỗi nhớ nhà và tiếp thêm sức mạnh để đối mặt với kẻ thù. Sự hy sinh và mất mát tại chiến trường năm 1982 là rất lớn, nhưng đối với bác Hòe, đó là cái giá của sự tự do và hòa bình. Khi trở về với đời thường, ông mang theo những ký ức hào hùng ấy như một báu vật. Câu chuyện của bác là lời nhắc nhở cho thế hệ trẻ Yên Mô hôm nay về trách nhiệm với đất nước, về truyền thống "uống nước nhớ nguồn" và tinh thần sẵn sàng cống hiến cho tổ quốc như lớp cha anh đi trước đã từng làm.



