Cựu chiến binh

Tuổi 17 vào chiến trường, tuổi 70 vẫn giữ chất lính

Đắk Lắk10/05/2026Ngô Kỳ An Trâm (Chi đoàn Khu phố Trường Chinh - Phường Tuy Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tuổi 17 vào chiến trường, tuổi 70 vẫn giữ chất lính

Tuổi 17 vào chiến trường, tuổi 70 vẫn giữ chất lính

“Ngày đó tụi tôi chỉ nghĩ đơn giản là đất nước còn chiến tranh thì mình phải đi...”.

Bác Ngô Nhất Tâm vừa nói vừa chậm rãi rót trà trong buổi chiều muộn trước hiên nhà nhỏ ở Khu phố Trường Chinh, phường Tuy Hòa. Hơn 50 năm sau ngày rời quê hương tham gia cách mạng khi mới 17 tuổi, người lính năm xưa vẫn nhớ rõ từng gương mặt đồng đội, từng chặng hành quân giữa bom đạn và những tháng ngày được đồng bào cưu mang nơi căn cứ.

Bác Tâm sinh năm 1954, lớn lên trên vùng đất Hòa Hiệp giàu truyền thống cách mạng – quê hương của nhiều anh hùng lực lượng vũ trang như Lê Trung Kiên, Trần Kiệt, Lương Tấn Thịnh, Nguyễn Đức Quân, Đào Khắc Nhạn … Chính mảnh đất ấy đã hun đúc tinh thần yêu nước cho lớp thanh niên thời chiến, để rồi khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng rời quê hương lên đường.

Đầu năm 1972, khi mới hơn 17 tuổi, bác Tâm tham gia cách mạng. Ở tuổi mà hôm nay nhiều người trẻ còn đang ngồi trên ghế nhà trường, lo lắng cho những kỳ thi hay dự định tương lai, thế hệ của bác đã phải đối mặt với bom đạn, hành quân xuyên rừng và sống giữa những căn cứ cách mạng nơi núi sâu.

Trong suốt những năm kháng chiến, bác tham gia nhiều đơn vị đặc công, trinh sát và hoạt động tại nhiều địa bàn ác liệt của Phú Yên như Hòa Xuân, Hòa Thịnh, Sơn Hòa, Tuy An, Đồng Xuân… Bác từng tham gia chiến dịch mùa hè năm 1972, các đợt chống càn, dẫn đường cho cán bộ và bộ đội, rồi tiếp tục làm nhiệm vụ trinh sát phục vụ chiến dịch mùa xuân năm 1975. Có lần bị thương do pháo kích trên đường hành quân, nhưng sau điều trị, bác lại quay về đơn vị tiếp tục chiến đấu cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.

Sau ngày đất nước thống nhất, bác Ngô Nhất Tâm tiếp tục phục vụ trong quân đội. Bác làm nhiệm vụ tại Khánh Hòa, Cam Ranh, tham gia huấn luyện dân quân, rồi thực hiện nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia. Trải qua nhiều vị trí công tác khác nhau, từ đại đội phó, đại đội trưởng đến trợ lý quân lực, bác nghỉ hưu vào năm 2008 sau hàng chục năm gắn bó với quân ngũ.

Dù đã rời quân ngũ, người lính năm xưa vẫn giữ nguyên tinh thần trách nhiệm của mình. Bác tiếp tục tham gia công tác địa phương, hỗ trợ các hoạt động cộng đồng, giữ gìn nếp sống gương mẫu của một người đảng viên, người cựu chiến binh.

Tình đồng đội và nghĩa đồng bào trong những năm tháng chiến tranh

Nhưng điều bác nhớ nhiều nhất không phải là những trận đánh, mà là tình đồng đội và nghĩa đồng bào trong những năm tháng chiến tranh.

Bác kể, ngày ấy người lính sống giữa núi rừng thiếu thốn đủ bề. Có những đêm hành quân liên tục, ai cũng mệt rã rời nhưng vẫn động viên nhau cố gắng. Người còn sức thì dìu người kiệt sức. Một ngụm nước, một nắm cơm hay một chỗ trú mưa giữa rừng cũng đều được chia nhau. Trong chiến tranh, tình đồng chí không chỉ là sự gắn bó, mà nhiều khi còn là chỗ dựa để người lính vượt qua nỗi sợ hãi và cái chết cận kề.

Có những đồng đội vừa còn trò chuyện tối hôm trước, hôm sau đã hy sinh. Mỗi lần nhắc đến điều đó, bác Tâm lại lặng đi rất lâu. “Chiến tranh mất mát dữ lắm”, bác nói nhỏ, ánh mắt xa xăm như đang nhìn lại cả một thời tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường.

Không chỉ có tình đồng đội, trong ký ức của người lính già ấy còn đầy ắp hình ảnh những người dân âm thầm che chở cách mạng. Trong những năm tháng hoạt động ở vùng căn cứ, đồng bào nhiều lần giúp bộ đội giấu quân, tiếp tế lương thực, dẫn đường qua những đợt càn quét nguy hiểm. Chính sự đùm bọc ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho những người lính bám trụ nơi chiến trường ác liệt.

Những câu chuyện được kể bằng giọng nói chậm rãi của bác Tâm không chỉ gợi lại ký ức về một thời chiến tranh gian khó, mà còn giúp người trẻ hôm nay hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình. Đằng sau cuộc sống bình yên hôm nay là biết bao tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường, là sự hy sinh thầm lặng của cả một thế hệ đặt Tổ quốc lên trên chính bản thân mình.

Kỷ nguyên vươn mình của dân tộc

Hôm nay, khi đất nước bước vào kỷ nguyên phát triển mới, thế hệ trẻ có thể không còn phải đối diện với khói lửa chiến tranh, nhưng phía trước vẫn là những “mặt trận” khác của tri thức, công nghệ, hội nhập và khát vọng đưa dân tộc vươn lên.

Và hơn bao giờ hết, tinh thần của thế hệ cha anh vẫn là nguồn động lực quý giá. Đó là ý chí vượt khó trước thử thách, là tinh thần trách nhiệm với cộng đồng, là lòng đoàn kết và khát vọng cống hiến không ngừng nghỉ.

Những người lính năm xưa đã dành cả tuổi thanh xuân để bảo vệ hòa bình cho dân tộc. Hôm nay, trách nhiệm của thế hệ trẻ là tiếp nối ngọn lửa ấy bằng tri thức, bản lĩnh, sự sáng tạo và tinh thần dấn thân trong thời đại mới. Mỗi người trẻ sống trách nhiệm hơn, học tập nghiêm túc hơn, lao động bằng tất cả nhiệt huyết của mình chính là cách thiết thực nhất để góp phần dựng xây quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh và phát triển bền vững.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tuổi 17 vào chiến trường, tuổi 70 vẫn giữ chất lính | Câu chuyện thời hoa lửa