Tuổi 18–20 giữa thời hoa lửa – Khi tình đồng đội hóa thành sức mạnh

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, tuổi trẻ Việt Nam đã viết nên một chương đặc biệt của lịch sử. Ở tuổi 18, 19, 20, khi nhiều người đáng lẽ đang ngồi trên giảng đường, xây dựng gia đình hay nuôi những ước mơ riêng, họ đã tình nguyện lên đường. Có người trở thành bộ đội, người là thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến, giao liên… Điểm chung của họ là tinh thần trách nhiệm với Tổ quốc và tình đồng đội sâu sắc.
Một trong những hình ảnh tiêu biểu nhất là những cô gái thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc, Hà Tĩnh. Tiểu đội 4, Đại đội 552, Tổng đội 55 gồm 10 cô gái tuổi từ 17 đến 24, trong đó có nhiều người đúng lứa tuổi 18–20. Họ đảm nhiệm công việc san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm tuyến giao thông huyết mạch không bị đứt đoạn.
Công việc tưởng như chỉ có cuốc, xẻng và đất đá lại diễn ra dưới những trận bom khốc liệt. Ngày 24/7/1968, trong một ngày Đồng Lộc liên tục bị máy bay Mỹ đánh phá, tiểu đội vẫn nhận nhiệm vụ ra đường. Bom vùi lấp, các cô lại tìm cách đứng dậy; đường bị đánh hỏng, họ lại san đất, lấp hố để xe có thể tiếp tục đi qua. Đó không chỉ là hoàn thành một nhiệm vụ được giao, mà là ý thức rằng phía sau con đường ấy là những chuyến xe chở người, chở hàng ra tiền tuyến.
Chiều hôm ấy, đợt bom thứ 15 đã trút xuống trận địa. Cả mười cô gái hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Người nhỏ tuổi nhất, Võ Thị Hà, mới 17 tuổi; nhiều đồng đội khác chỉ vừa bước qua tuổi đôi mươi.
Điều khiến câu chuyện về họ trở nên bất tử không chỉ là sự hy sinh, mà còn là tình đồng đội. Họ cùng sống, cùng làm việc, cùng chia sẻ những bữa ăn đạm bạc, những phút nghỉ ngơi hiếm hoi và cùng đối diện với hiểm nguy. Khi một người gặp nạn, những người còn lại không bỏ cuộc. Sau ngày 24/7, nỗi đau tìm kiếm Hồ Thị Cúc và hình ảnh đồng đội gọi tên Cúc đã trở thành một ký ức đặc biệt về tình đồng đội giữa chiến trường.
Nhìn lại những người trẻ tuổi ấy, điều đáng nhớ nhất không phải họ đã bao nhiêu tuổi khi hy sinh, mà là họ đã sống như thế nào khi còn trẻ. Họ đã đặt trách nhiệm với đất nước bên cạnh tình yêu dành cho đồng đội và sẵn sàng nhận phần việc khó về mình.
Tuổi 18–20 của họ đã hóa thành một phần ký ức của dân tộc. Câu chuyện ấy nhắc thế hệ hôm nay rằng tuổi trẻ không chỉ được đo bằng những năm tháng đã sống, mà còn bằng những điều tốt đẹp ta dám làm cho cộng đồng và Tổ quốc.



