Thân nhân liệt sĩ, người có công

Tuổi 20 giữa chiến trường

Tuổi 20 giữa chiến trường

Hà Tĩnh13/08/2026xã Lạc Phượng (Xã Lạc Phượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phạm Thị Yến – Tuổi 20 giữa chiến trường

Có những con người bước vào lịch sử khi tuổi đời còn rất trẻ.

Họ chưa kịp sống hết tuổi thanh xuân, chưa kịp có một gia đình nhỏ, chưa kịp thực hiện những ước mơ của riêng mình. Nhưng giữa những năm tháng chiến tranh, họ đã lựa chọn đặt trách nhiệm với quê hương lên trước những mong ước bình dị của tuổi trẻ.

Phạm Thị Yến, người đồng đội thường được gọi thân mật là Tám Yến, là một người như thế.

Mùa đông năm 1965, Tám Yến vừa tròn 17 tuổi.

Ở quê nhà Hàm Thuận Nam, Bình Thuận, cha mẹ đã nghĩ đến chuyện dựng vợ gả chồng cho cô con gái. Nhưng Yến khi ấy chưa nghĩ đến chuyện lập gia đình. Chiến tranh vẫn còn hiện diện trên quê hương, và cô gái trẻ quyết định tình nguyện lên đường.

Yến gia nhập Đội Thanh niên xung phong 1265 Bình Giã, thuộc Tổng đội Thanh niên xung phong Giải phóng miền Nam.

Cô gái nhỏ nhắn, nhanh nhẹn và hoạt bát ấy được giao những nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm: vận chuyển đạn, đưa thương binh từ trận địa về tuyến sau và phục vụ chiến đấu. Chỉ sau một thời gian, nhờ sự gan dạ và khả năng tổ chức, Yến được giao làm Tiểu đội trưởng.

Từ năm 1965 đến năm 1968, Phạm Thị Yến đã tham gia phục vụ 12 trận đánh lớn tại nhiều chiến trường ở miền Đông Nam Bộ.

Công việc của những nữ thanh niên xung phong như Yến không phải lúc nào cũng được nhìn thấy trên bản đồ chiến sự.

Họ không đứng ở vị trí chỉ huy cao nhất.

Nhưng mỗi khi một trận đánh diễn ra, họ lại có mặt ở nơi nguy hiểm nhất để đưa đạn đến cho bộ đội và đưa những người bị thương trở về.

Có lần, giữa trận địa, một người lính bị thương nằm lại phía trước.

Yến không đứng nhìn.

Cô vượt qua giao thông hào, tìm cách vượt qua hàng rào để tiếp cận người bị thương rồi đưa anh về phía an toàn. Trong lúc đó, hỏa lực của đối phương vẫn liên tục hoạt động.

Những người đồng đội nhớ về Tám Yến như một cô gái “nhanh nhẹn, hoạt bát, thông minh, gan dạ”.

Nhưng điều đáng nhớ nhất trong cuộc đời ngắn ngủi của cô lại xảy ra vào ngày 10 tháng 10 năm 1968.

Hôm ấy, tại khu vực suối Vàng – đồi Hắc Dịch, lực lượng biệt kích Úc đánh vào nơi đóng quân của Trung đoàn Pháo binh 274 ở Biên Hòa.

Trận đánh diễn ra bất ngờ.

Nhiều người bị thương.

Tám Yến được giao nhiệm vụ chỉ huy một tiểu đội thanh niên xung phong vào trận địa để đưa thương binh và đạn pháo ra ngoài.

Cô cùng đồng đội tiến vào.

Giữa tiếng bom đạn, họ tìm từng người bị thương, đưa lên cáng rồi nhanh chóng rút khỏi trận địa theo con đường bí mật.

Nhưng khi đội hình chưa ra khỏi khu vực nguy hiểm, đối phương phát hiện và truy đuổi.

Tám Yến hiểu rằng nếu tiếp tục đi cùng cả đội, tất cả có thể bị phát hiện.

Cô quyết định ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn