Tuổi già có ý nghĩa
Chủ tịch Hội Cựu chiến binh phường Xuân Trung Nguyễn Mạnh Hùng cho hay: “Vợ chồng hội viên cựu chiến binh Lê An – Đàm Thị Bích Vân tuy lớn tuổi, bệnh tật nhưng rất nhiệt tình tham gia giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ và giúp đỡ học sinh nghèo hiếu học. Ông Lê An còn hăng say tham gia các hoạt động văn nghệ – thể thao tại địa phương, giúp động viên tinh thần các thương binh, nạn nhân chất độc da cam/dioxin khác thêm tin yêu vào cuộc sống”.
Năm 2002, vợ chồng ông Lê An chuyển vào phường Xuân Trung sinh sống vì người thân, bà con đã vào đây từ nhiều năm trước. Do ông An từng làm công tác giảng dạy tại Tỉnh đội Quảng Ngãi, có kinh nghiệm nói chuyện trước tập thể nên vài năm gần đây ông được các trường học ở địa phương mời nói chuyện truyền thống cho học sinh vào dịp lễ 30-4, 22-12 hàng năm. Qua các buổi nói chuyện, ông Lê An cố gắng lồng ghép những câu chuyện thời chiến, những khó khăn mà bộ đội phải vượt qua trong suốt những năm kháng chiến chống Mỹ.
“Thời trẻ tôi có mơ ước được làm thầy giáo, nhưng vì tình hình đất nước thời chiến nên phải gác bút nghiên. Giờ có tuổi rồi, vợ chồng tôi bàn nhau để lại cho thế hệ trẻ một chút gì đó nên đã tặng sách vở và học bổng cho học sinh nghèo học tốt, lần gần đây nhất là tại buổi nói chuyện Trường tiểu học Xuân Trung. Món quà không lớn, nhưng vợ chồng tôi sẽ cố duy trì việc làm này đều đặn, nếu gia đình có kinh doanh hay giàu có hơn thì chúng tôi sẽ tặng nhiều hơn nữa. Nói thật, chúng tôi già rồi, sức khỏe lại không tốt nên lâu lâu có các cháu học sinh đến thăm vợ chồng tôi rất vui” – ông Lê An bộc bạch.
Hơn 10 năm nay, vào lúc rảnh ông bà thường xuyên tham gia các hoạt động văn nghệ, thể thao dành cho người cao tuổi trong thị xã.
Bà Vân cho biết từ nhiều năm nay những hình ảnh khốc liệt thời trẻ thường hiện lên trong giấc ngủ của ông bà mỗi đêm. Những lúc ấy, 2 vợ chồng chỉ có thể tâm sự cho nhau nghe, hoặc gặp gỡ những người bạn từng tham gia chiến đấu năm xưa để chia sẻ, giúp ông bà có thêm niềm tin yêu vào cuộc sống và quên đi nỗi đau mà chiến tranh đem đến cho ông bà.
“Nhà chỉ có 3 người bệnh tật sống với nhau, nhưng lúc nào cũng đầy tiếng cười. Buổi sáng tôi đi chợ, ông An lên mạng đọc báo, còn Ngọc chơi quanh quẩn trong nhà. Thỉnh thoảng chúng tôi lại đi du lịch. Cuộc sống không vướng bận gì nên chúng tôi cố gắng sống vui, sống khỏe, sống có ích với đời và giúp các thế hệ sau hiểu được những mất mát của chiến tranh, từ đó yêu chuộng hòa bình hơn” – bà Đàm Thị Bích Vân bộc bạch.



