Bài viết

Tuổi hai mươi Câu chuyện của cựu Thanh niên xung phong_Phạm Đức Khu

Quảng Ngãi23/12/2025Chi đoàn Trường Mầm non Trạng Nguyên (Chi đoàn Trường Mầm non Trạng Nguyên- Đoàn xã Đăk Mar)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tuổi hai mươi Câu chuyện của cựu Thanh niên xung phong_Phạm Đức Khu

Hôm nay, Tôi rất tự hào khi bản thân mình được sống trong thế giờ hòa bình và càng không thể quên những người anh hùng đã hy sinh thầm lặng để có được hòa bình như bây giờ. Được gặp và nói chuyện với bác (Phạm Đức Khu), sinh năm 1963, địa chỉ TDP 8, Xã Đăk Hà. Bác kể với tôi với gương mặt đầy tự hào và rưng rung nước mắt khi nghĩ về thời trẻ : Có những đêm gió rít, bom nổ như muốn bứt tung từng thân cây, đất đá bay mịt mù. Và giữa cơn cuồng nộ của bom đạn, có những chàng trai tuổi đôi mươi gầy gò, mắt sáng, mang trên vai một ba-lô nặng vẫn bấu chặt tay cầm cuốc, Họ không phải lính cầm súng tiến công, mà là những người mở đường dọn rừng, lấp bom, kéo đá, khiêng đạn dược, gạo, thuốc men, thương binh. Họ là Thanh niên xung phong Việt Nam (TNXP): những trái tim tuổi trẻ sẵn sàng quên mình vì một lý tưởng lớn vì non sông, vì đồng bào.

Ông kể với tôi, từ những năm giữa căng thẳng của cuộc kháng chiến chống Mỹ, hàng chục nghìn thanh niên trẻ đã nghe tiếng gọi của Tổ quốc gia nhập TNXP, tham gia vào cuộc hành trình gian khổ mà vẻ vang. Họ băng qua núi rừng hiểm trở, giữa đạn bom, để mở từng mét đường để đoàn xe từ hậu phương ra tiền tuyến không ngưng. Họ lấp hàng nghìn hố bom; tháo gỡ vô số mìn; đảm bảo cho những chuyến tiếp vận vũ khí, lương thực, thuốc men, cứu lấy mạng sống của đồng đội, giữ cho tinh thần chiến đấu không bị tắt.

Không ít chàng trai tuổi hai mươi đã mang theo mình những thương tích suốt đời sẹo bom, vết thương chân, vết thương lòng. Có người không may mất mát ngay giữa rừng Trường Sơn. Có nhiều người trở về với đôi chân mỏi, cơ thể đầy dấu vết chiến tranh. Nhưng trong mắt họ là ánh sáng không bao giờ tắt: ánh sáng của niềm tin, của tự hào, của ý chí kiên cường. Với họ, vết thương không phải là kết thúc mà là minh chứng cho một thời đã dấn thân: dám hi sinh tuổi trẻ, sức khỏe cho thanh bình của đất nước sau này. Họ không mong hào quang chỉ mong hòa bình, một ngày non sông độc lập, đất nước thống nhất.

Khi tiếng súng ngưng, khi đất nước hòa bình nhiều thanh niên xung phong trở về với ruộng đồng, làng xóm, với mái nhà tranh, với mẹ già. Nhưng họ không bỏ quên quá khứ. Họ mang theo vết thương thể xác, nhưng cũng mang theo một khát vọng xây dựng: dựng lại nhà cửa, cày ruộng, làm nương, đóng góp xây dựng quê hương. Nhiều người đã tiếp tục cống hiến: tham gia công tác địa phương, làm kinh tế, dạy trẻ, tuyên truyền lịch sử, kể lại những năm tháng lửa đạn để con cháu hiểu rằng hòa bình không tự đến; hòa bình được đổi bằng máu và mồ hôi của rất nhiều người. Và chính nhờ tinh thần ấy tinh thần không lùi bước mà sau chiến tranh, đất nước từng bước được phục hồi. Nhiều vùng núi, biên giới, nông thôn xa xôi nơi trước đây không đường, không điện, không trường học giờ đã có ruộng đồng, có đường bê tông, có cầu, có trường học. Những cây đời mọc lên từ tro tàn chiến tranh.

Hơn 75 năm kể từ ngày thành lập TNXP, những người trẻ ấy với cuốc, gùi, bao lương thực đã trở thành biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước, của tinh thần cống hiến không toan tính, của ý chí sắt đá trước hiểm nguy. Có thể họ không còn ở tuổi đôi mươi. Có thể mái tóc đã bạc, lưng đã còng. Nhưng trong tim họ vẫn cháy một ngọn lửa: ngọn lửa của khát vọng tự do, thống nhất, của khát vọng xây dựng đất nước. Và con cháu đời sau khi nghe những câu chuyện, nhìn thấy những sẹo cũ sẽ hiểu rằng: hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Nó được tạo nên từ máu xương, từ mồ hôi, từ tuổi trẻ một thời dấn thân.

Nếu bạn hay bất kỳ ai một lần lắng nghe câu chuyện của những cựu TNXP, xin đừng chỉ nhìn bằng đôi mắt cảm phục. Hãy nhìn bằng trái tim biết ơn.

Hãy nhớ rằng mỗi mét đường, mỗi cây cầu, mỗi con đường hôm nay có thể đến được với bạn đều từng được đổi bằng mồ hôi và đôi khi là cả máu của những người thanh niên xung phong.

Hãy giữ gìn hòa bình. Hãy sống không chỉ cho mình mà cho đất nước, cho thế hệ mai sau. Hãy làm sao để mỗi hơi thở của bạn đều xứng đáng với những hy sinh thầm lặng của một thế hệ dám cho đi tuổi trẻ vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn