Cựu Thanh niên xung phong

Tuổi hai mươi dưới mưa bom

Nguyễn Thị Bích Liên từng tham gia lực lượng Thanh niên xung phong trên tuyến đường sắt từ Ninh Bình vào Khu 4 trong chiến tranh. Những ký ức của bà được kể lại trong tự truyện Thời hoa lửa, với những đêm hành quân, tiếng bom, tình đồng đội và cả những tiếng hát giữa chiến trường.

Hưng Yên04/09/2026Xã Châu Thành (Đoàn xã Châu Thành)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, Nguyễn Thị Bích Liên cũng là một cô gái trẻ với những ước mơ rất bình dị.Nhưng chiến tranh đã đưa cô gái ấy vào lực lượng Thanh niên xung phong.

Công việc không phải lúc nào cũng là cầm súng chiến đấu.Có khi là sửa đường,có khi là vận chuyển,có khi là làm việc bên đường sắt giữa những trận bom.Và có những lúc, nhiệm vụ quan trọng nhất chỉ đơn giản là làm sao để con đường tiếp tục hoạt động.

Chiến tranh khiến những cô gái trẻ phải trưởng thành nhanh hơn tuổi.Họ sống bên nhau, chia nhau từng bữa ăn, từng lá thư từ quê nhà. Khi có tiếng bom, họ cùng chạy xuống hầm. Khi bom ngừng, họ lại bước ra làm việc.

Có những đồng đội hôm nay còn cười nói, ngày mai đã nằm lại.Nhưng giữa những ngày tháng khắc nghiệt ấy, tiếng hát vẫn vang lên.

Nguyễn Thị Bích Liên từng tham gia đoàn văn nghệ “Tiếng hát át tiếng bom”. Âm nhạc trở thành một cách để những người trẻ giữ lại sự lạc quan giữa chiến trường.

Nhiều năm sau chiến tranh, những ký ức ấy được bà ghi lại trong tự truyện Thời hoa lửa.Đọc lại câu chuyện, người ta nhận ra một điều:Chiến tranh không chỉ có tiếng súng.Chiến tranh còn có những cô gái tuổi đôi mươi, những bữa cơm sẻ nửa, những lá thư chuyền tay, những người đồng đội và những tiếng hát vang lên giữa khói bom.

Đó là một phần ký ức không thể tách rời của một thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn