TUỔI HAI MƯƠI GIỮA CHIẾN TRƯỜNG
Tôi từng nghĩ tuổi hai mươi là tuổi đẹp nhất của đời người.
Nhưng tuổi hai mươi của chúng tôi không có những cuộc vui.
Nó có những đêm hành quân.
Có những ngày đói khát.
Có những người bạn ra đi ngay trước mắt mình.
Tôi nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi.
Ngày đầu tiên, người bạn thân nhất của tôi là Nam.
Nam hay cười.
Nó thường nói:
“Sau này hòa bình, tao về quê mở một quán cà phê.”
Tôi hỏi:
“Mày lấy tiền đâu mà mở?”
Nó cười:
“Thì tao bán cà phê cho mày uống trước.”
Chúng tôi cùng nhau trải qua rất nhiều trận đánh.
Có những đêm cả hai nằm cạnh nhau dưới trời mưa.
Nam nói:
“Tuấn này, mày có sợ không?”
Tôi trả lời:
“Có.”
Nó cười:
“Tao cũng sợ.”
Đó là điều bình thường.
Chúng tôi không phải những người không biết sợ.
Chúng tôi chỉ biết rằng phía sau mình là quê hương.
Một ngày nọ, Nam không trở về sau trận đánh.
Tôi tìm nó suốt nhiều giờ.
Cuối cùng, tôi chỉ tìm thấy chiếc khăn quàng cổ của nó.
Tôi cầm chiếc khăn và bật khóc.
Tôi nhớ lời nó nói:
“Sau này hòa bình, tao mở quán cà phê.”
Nhưng nó không bao giờ có ngày “sau này” ấy.
Chiến tranh kết thúc.
Tôi trở về quê.
Nhiều năm sau, tôi đi qua một quán cà phê nhỏ.
Tôi đứng trước cửa rất lâu.
Bảng hiệu ghi:
“Quán cà phê Tuổi Hai Mươi.”
Tôi không biết ai đặt cái tên ấy.
Nhưng tôi bước vào.
Tôi gọi một ly cà phê.
Tôi ngồi một mình.
Và tôi nghĩ:
“Nam à, cuối cùng chúng ta cũng có một quán cà phê.”
Chỉ tiếc rằng người bạn thân nhất của tôi không còn ở đây để cùng uống.
Lời kết:
Tuổi trẻ của chúng tôi đã đi qua chiến tranh.
Tuổi trẻ của các bạn hôm nay được sống trong hòa bình.
Hãy sống thật đẹp để xứng đáng với những người đã không có cơ hội sống đến ngày hôm nay.



