Bài viết

Tuổi hai mươi gửi lại chiến trường

Vĩnh Long20/05/2026Lê Duy Khánh (Đoàn xã Tân Hào)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những người ngã xuống ở trận Tú Thủy năm ấy, có Khương Thế Xương – một chàng trai trẻ tài hoa, từng là học sinh xuất sắc của Trường Lê Khiết. Anh học giỏi, yêu thơ ca và luôn tràn đầy nhiệt huyết tuổi trẻ. Với anh, việc học giỏi dường như là điều rất bình thường, bởi phía sau đó còn là những khát vọng lớn hơn dành cho đất nước.

Nhưng chiến tranh đã không cho người thanh niên ấy một cuộc đời dài hơn. Anh hy sinh khi mới ngoài đôi mươi, chưa kịp xây dựng gia đình riêng, chưa kịp đi hết những ước mơ tuổi trẻ. Mãi nhiều năm sau ngày hòa bình lập lại, gia đình mới tìm được hài cốt của anh để đưa về yên nghỉ tại Nghĩa trang liệt sĩ huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam.

Không chỉ riêng Khương Thế Xương, biết bao thanh niên Việt Nam thời ấy đã sẵn sàng rời giảng đường, rời gia đình và tình yêu để bước vào chiến trường. Họ mang trong tim một tình yêu lớn lao dành cho Tổ quốc. Như lời thơ từng viết: “Yêu Tổ quốc là một điều nghiêm trọng”, bởi khi đất nước lâm nguy, tình yêu ấy đồng nghĩa với sự hy sinh.

Người em trai của anh Xương là Khương Thế Hưng cũng bước vào chiến tranh. Khi nhận tin người yêu là Đặng Thùy Trâm hy sinh, anh đã viết những dòng đầy xúc động trong nhật ký. Đó không chỉ là nỗi đau riêng của một người lính, mà còn là hình ảnh của cả một thế hệ thanh niên sống và chiến đấu bằng lý tưởng lớn lao.

Trong những năm tháng ấy, trên tuyến đường Trường Sơn hay giữa chiến trường miền Nam, rất nhiều thanh niên tuổi chỉ mười tám, đôi mươi đã cùng nhau hành quân, phục vụ chiến đấu. Có người là y sĩ, dược sĩ, giao liên, báo vụ; có người là thanh niên xung phong ngày đêm vận chuyển lương thực, tải thương và mở đường dưới bom đạn.

Những cô gái thanh niên xung phong năm ấy phần lớn còn rất trẻ. Họ mang theo tuổi xuân của mình vào chiến trường với nụ cười lạc quan và niềm tin vào ngày chiến thắng. Có những buổi chia tay thật giản dị với vài món ăn đạm bạc, vài lời chúc bình an trước khi mỗi người đi về một hướng. Nhưng rồi nhiều người trong số họ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khốc liệt.

Hình ảnh người con gái tên Vân gửi dòng thư ngắn: “Cầu mong anh gặp nhiều may mắn” khiến người đọc hôm nay không khỏi nghẹn lòng. Bởi sau chiến tranh, không phải ai cũng có may mắn trở về nguyên vẹn. Có những người đã gửi lại tuổi trẻ nơi chiến trường, gửi lại cả những ước mơ còn dang dở cho nền độc lập của dân tộc.

Câu chuyện về Khương Thế Xương và thế hệ thanh niên năm ấy nhắc chúng ta hôm nay thêm trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã sống, chiến đấu và hy sinh để đất nước có được những ngày bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn