Tuổi hai mươi gửi lại Trường Sơn
"Trong những năm tháng chiến tranh, có biết bao người trẻ đã gác lại ước mơ riêng để lên đường bảo vệ Tổ quốc, chứng kiến những cột mốc lịch sử chói lọi, hào hùng của dân tộc ta. Nguyễn Văn Thạc là một người như thế, Qua cuốn nhật ký Mãi mãi tuổi hai mươi,lật từng trang nhật ký, tôi như được gặp một chàng trai bằng xương bằng thịt- biết mơ ước, biết yêu thương, biết nhớ gia đình, nhớ bạn bè, nhưng trên hết là một trái tim luôn hướng về Tổ quốc.Trong uốn nhật ký ấy , Nguyễn Văn Thạc từng viết ngắn gọn và đầy quyết tâm: ‘Tất cả cho Tổ quốc’. Chỉ vài lời giản dị nhưng đã khắc họa rõ lý tưởng sống của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh. Gác lại giảng đường đại học, từ bỏ những dự định đẹp nhất của tuổi trẻ, Nguyễn Văn Thạc lên đường nhập ngũ với niềm tin và khát vọng được cống hiến cho đất nước. Dù anh đã mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi, câu chuyện về cuộc đời và những trang nhật ký của anh vẫn là ngọn lửa truyền cảm hứng, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay biết sống có lý tưởng, có trách nhiệm và biết trân trọng giá trị của hòa bình. Rời giảng đường đại học, Nguyễn Văn Thạc khoác lên mình màu áo lính và bắt đầu cuộc hành quân dài vào chiến trường miền Nam. Qua những trang nhật ký, tôi như được chứng kiến từng bước chân của anh và đồng đội trên những con đường Trường Sơn đầy gian khổ. Họ phải hành quân liên tục, ngày đi, đêm nghỉ, có những chặng đường kéo dài hàng chục cây số. Đôi chân sưng tấy, vai đau rát vì chiếc ba lô nặng, mồ hôi thấm đẫm lưng áo, nhưng không ai cho phép mình dừng lại. Họ hiểu rằng phía trước là chiến trường ác liệt, là đồng đội đang chiến đấu từng ngày và là nhiệm vụ thiêng liêng mà Tổ quốc giao phó. Chiến tranh không chỉ có tiếng súng và những trận đánh trực diện mà còn là cuộc chiến với sự thiếu thốn và hiểm nguy luôn rình rập. Những người lính trẻ phải đối mặt với cái đói, cái rét, những cơn sốt, những trận mưa rừng kéo dài và cả những cơn sốt rét khiến cơ thể kiệt quệ. Có những đêm họ phải ngủ vội dưới tán rừng, lấy ba lô làm gối, lấy đất làm giường. Có những ngày chỉ ăn vài nắm cơm và ít lương khô nhưng vẫn tiếp tục lên đường. Trong nhật ký, Nguyễn Văn Thạc từng ghi lại sự mệt mỏi sau những chặng hành quân dài, nhưng điều hiện lên nhiều hơn cả là ý chí và niềm tin. Anh không than vãn cho những khó khăn của bản thân mà luôn nghĩ đến trách nhiệm của một người lính đối với đất nước. Càng tiến gần chiến trường, sự khốc liệt của chiến tranh càng hiện rõ. Những đoàn quân phải thường xuyên thay đổi lộ trình để tránh máy bay địch. Mỗi khi nghe tiếng động cơ trên bầu trời, tất cả lập tức tìm nơi ẩn nấp. Những cánh rừng Trường Sơn tưởng chừng bình yên lại trở thành mục tiêu của bom đạn. Mỗi trận bom đi qua đều để lại những hố sâu, cây cối đổ ngổn ngang và cả sự mất mát không gì bù đắp được. Có những đồng đội vừa trò chuyện với nhau hôm trước, hôm sau đã không còn nữa. Sự sống và cái chết ở chiến trường chỉ cách nhau trong gang tấc. Thế nhưng, điều khiến tôi xúc động là giữa hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, Nguyễn Văn Thạc và đồng đội vẫn giữ được tinh thần lạc quan. Họ kể cho nhau nghe về gia đình, về quê hương, về những dự định sau ngày đất nước thống nhất. Những người lính tuổi đôi mươi vẫn mang trong mình những ước mơ rất đỗi bình dị: được trở về tiếp tục học tập, được gặp lại cha mẹ, được sống một cuộc đời yên bình. Chính những ước mơ ấy đã tiếp thêm sức mạnh để họ bước tiếp trên con đường đầy gian nan. Qua từng trang nhật ký, tôi còn thấy được tinh thần dũng cảm của một thế hệ thanh niên Việt Nam. Họ biết rằng con đường phía trước có thể là sự hy sinh, nhưng không ai quay lưng với nhiệm vụ. Nguyễn Văn Thạc từng viết: “Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến chống quân thù”. Câu nói ấy không phải là sự lãng mạn hóa chiến tranh mà là lời khẳng định về lý tưởng sống của cả một thế hệ. Họ lựa chọn ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, gác lại những ước mơ riêng và cả những mối tình còn dang dở để thực hiện tình yêu lớn hơn – tình yêu đối với Tổ quốc. Năm 1972, khi cuộc hành quân vào chiến trường vẫn còn dang dở, Nguyễn Văn Thạc đã anh dũng hy sinh tại Quảng Trị khi mới hai mươi tuổi. Anh không kịp chứng kiến ngày đất nước hòa bình, không kịp trở về giảng đường đại học hay gặp lại những người thân yêu. Nhưng qua những trang nhật ký còn lại, tôi như được chứng kiến cả một thời hoa lửa hào hùng, nơi những người lính tuổi đôi mươi đã sống, chiến đấu và hy sinh bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ. Chính họ đã viết nên những trang sử vẻ vang của dân tộc bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của mình. Khép lại những trang nhật ký của Mãi mãi tuổi hai mươi, điều còn đọng lại trong tôi không chỉ là hình ảnh người lính Nguyễn Văn Thạc kiên cường giữa bom đạn chiến tranh, mà còn là vẻ đẹp của một tâm hồn tuổi trẻ giàu lý tưởng, biết yêu thương và dám cống hiến. Cuộc đời anh chỉ vỏn vẹn hai mươi năm nhưng lại có ý nghĩa hơn rất nhiều cuộc đời dài lâu khác, bởi anh đã sống trọn vẹn cho ước mơ, cho tình yêu và cho Tổ quốc. Những dòng nhật ký."



