Tuổi hai mươi hóa thành bất tử

Chiếc xe tăng từ trong màn khói lao tới, nặng nề và lạnh lùng như một khối thép nghiền nát tất cả những gì chắn trước mặt. Giữa tiếng súng và tiếng đồng đội, một người lính trẻ bỗng bước ra khỏi đội hình. Anh không có trong tay thứ vũ khí đủ sức đối đầu với sắt thép. Chỉ một quả lựu đạn. Cù Chính Lan khi ấy vừa tròn hai mươi tuổi.
Ngày 13 tháng 12 năm 1951, tại Giang Mỗ, trong Chiến dịch Hòa Bình, xe tăng địch xuất hiện, chặn đường rút và gây thương vong cho bộ đội ta. Cù Chính Lan lao lên, nhảy bám vào xe. Anh bám lên xe tăng và bóp cò. Nhưng khẩu súng im lặng. Cù Chính Lan vẫn bám chặt lấy thân xe thép, chờ một cơ hội khác. Lần nữa, quả lựu đạn bị địch ném trả. Nhưng anh không lùi. Anh chờ thời cơ, rồi ném quả lựu đạn vào buồng lái. Chiếc xe tăng dừng lại giữa trận địa.
Có những khoảnh khắc của chiến tranh chỉ diễn ra trong vài giây, nhưng đủ để một con người bước ra khỏi giới hạn của đời mình.
Cù Chính Lan là một trong những người như thế.
Anh sinh năm 1930 ở Quỳnh Đôi, Nghệ An. Mồ côi mẹ từ nhỏ, từng mò cua, bắt ốc giữa những ngày đói nghèo, rồi lớn lên trong hàng ngũ những người lính ra trận.
Nhưng có lẽ, điều đáng nhớ nhất về Cù Chính Lan không nằm ở danh hiệu người anh hùng. Nó nằm ở khoảnh khắc anh nhìn thấy hiểm nguy đang lao về phía đồng đội và chọn bước tới.
Mười sáu ngày sau chiến công diệt xe tăng, tại trận đánh đồn Cô Tô, anh bị thương nhiều lần nhưng vẫn ở lại trận địa, chỉ hướng tiến và động viên đồng đội. Khi trận đánh kết thúc thắng lợi, Cù Chính Lan cũng khép lại tuổi hai mươi của mình.
Hai mươi tuổi. Một tuổi đời quá ngắn để kịp đi qua hết những mùa xuân của cuộc sống, nhưng đủ dài để để lại một cái tên trong lịch sử.
Ngày 19 tháng 5 năm 1952, Cù Chính Lan được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, là một trong bảy người đầu tiên nhận danh hiệu cao quý ấy.
Có những người đi qua chiến tranh bằng ký ức. Cù Chính Lan đi qua chiến tranh bằng một bước chân - bước chân về phía chiếc xe tăng. Và từ bước chân ấy, tuổi hai mươi không còn là một con số. Nó trở thành lời nhắc nhở lặng lẽ rằng: trong những giờ phút đất nước cần, có những người trẻ đã chọn đặt sự sống của đồng đội, của Tổ quốc lên trước chính mình.


