Tuổi hai mươi nơi chiến trường
Câu chuyện về một người lính trẻ trong thời kỳ chiến tranh, mang trong mình lý tưởng và sự hy sinh thầm lặng vì Tổ quốc.
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, anh Nguyễn Văn Hòa chỉ mới tròn hai mươi tuổi đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Bỏ lại phía sau mái nhà tranh và người mẹ già, anh mang theo trong tim một niềm tin mãnh liệt rằng: đất nước rồi sẽ hòa bình.
Những ngày hành quân xuyên rừng, cái đói, cái rét và bom đạn luôn rình rập. Có những đêm, cả đơn vị phải nằm im giữa rừng sâu, nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Nhưng điều khiến anh nhớ nhất không phải là sự nguy hiểm, mà là tình đồng đội – khi họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm vắt.
Trong một trận chiến ác liệt, anh bị thương nặng. Đồng đội đã không bỏ rơi anh, thay nhau cõng anh vượt qua hàng chục cây số đường rừng để về trạm quân y. Chính trong khoảnh khắc đó, anh hiểu rằng: chiến tranh có thể tàn khốc, nhưng tình người thì không bao giờ mất đi.
Sau ngày đất nước thống nhất, anh trở về quê hương với một bên chân không còn lành lặn. Dù vậy, anh vẫn lạc quan, tiếp tục sống và góp sức xây dựng quê nhà. Với anh, những năm tháng “hoa lửa” ấy không chỉ là ký ức đau thương, mà còn là niềm tự hào suốt cuộc đời.



