Người có công giúp đỡ cách mạng

“Tuổi hai mươi rực lửa - Lý tưởng và sự cống hiến” (2)

Trong dòng chảy cuồn cuộn và bất tận của lịch sử dân tộc Việt Nam, mỗi chặng đường dựng nước và giữ nước đều in đậm dấu chân của những thế hệ thanh niên đã sẵn sàng dâng hiến tuổi xuân cho Tổ quốc. Đặc biệt trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, biết bao chàng trai, cô gái đã rời giảng đường, rời mái ấm gia đình, rời những ước mơ còn dang dở để khoác ba lô lên đường ra trận. Họ bước vào cuộc chiến không chỉ bằng lòng yêu nước nồng nàn mà còn bằng niềm tin son sắt

Thái Nguyên05/05/2026Lương Công Hoả (CHI ĐOÀN VĂN PHÒNG ĐĂNG KÝ ĐẤT ĐAI)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thế hệ thanh niên thời kháng chiến chống Mỹ đã để lại dấu ấn không thể phai mờ. Họ rời giảng đường, rời mái nhà thân yêu, gác lại những dự định cá nhân để lên đường ra trận. Tuổi hai mươi của họ không có những buổi hẹn hò bình yên, không có những tháng ngày vô tư giữa phố phường, mà là những đêm hành quân xuyên rừng Trường Sơn, những ngày đối mặt với bom đạn ác liệt. Ấy vậy mà giữa khói lửa chiến tranh, lý tưởng cách mạng vẫn bừng sáng trong tim họ như một ngọn lửa không bao giờ tắt. Lý tưởng ấy trước hết là lòng yêu nước tha thiết. Họ hiểu rằng khi đất nước còn chia cắt, khi đồng bào còn chịu cảnh đau thương, thì tuổi trẻ không thể sống thờ ơ. Tổ quốc gọi tên mình – đó không chỉ là khẩu hiệu, mà là tiếng gọi thiêng liêng vang lên từ trái tim mỗi người. Chính niềm tin vào một Việt Nam độc lập, thống nhất đã giúp họ vượt qua sợ hãi, vượt qua thiếu thốn, thậm chí vượt qua cả ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Điều đáng trân trọng hơn cả là trong gian khổ, tuổi hai mươi ấy vẫn giữ được vẻ đẹp của tâm hồn. Họ vẫn yêu, vẫn mơ, vẫn tin vào ngày mai. Giữa chiến trường khốc liệt, những trang nhật ký, những bức thư gửi về gia đình vẫn chan chứa yêu thương và niềm lạc quan. Chính sự kết hợp giữa lý tưởng lớn lao và tình cảm chân thành đã khiến ngọn lửa tuổi hai mươi trở nên ấm áp, bền bỉ và giàu sức lan tỏa.

Hôm nay, đất nước đã hòa bình. Tuổi hai mươi không còn phải đối diện với bom đạn, nhưng vẫn đứng trước những thử thách mới của thời đại: hội nhập, cạnh tranh, đổi mới và phát triển. Ngọn lửa lý tưởng cách mạng vì thế không mất đi ý nghĩa, mà càng cần được thắp sáng theo một cách khác. Đó là lý tưởng học tập không ngừng, lao động sáng tạo, sống có trách nhiệm với cộng đồng, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc và góp phần xây dựng đất nước giàu mạnh. Và thật sự rực rỡ khi nó được soi sáng bởi một mục tiêu cao đẹp. Nếu không có lý tưởng, tuổi trẻ dễ trôi qua trong vô định; nhưng khi có lý tưởng dẫn đường, mỗi ngày sống đều trở nên ý nghĩa. Nhìn lại những thế hệ đi trước, ta hiểu rằng giá trị của tuổi hai mươi không nằm ở việc sống bao lâu, mà ở việc sống như thế nào.

Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn Nguyễn Văn Thạc như một người lính quả cảm nơi chiến trường, ta sẽ chưa chạm tới hết chiều sâu nhân văn của tác phẩm. Bởi lẽ, “Mãi mãi tuổi hai mươi” còn là bản tự sự chân thành về những rung động rất đỗi đời thường của một chàng trai trẻ. Trong những trang nhật ký, bên cạnh ý chí lên đường và tinh thần sẵn sàng chiến đấu, ta bắt gặp một trái tim nhạy cảm luôn hướng về gia đình, về Hà Nội thân yêu và về một tình yêu trong trẻo còn dang dở. Có những dòng anh viết đầy da diết: “Hà Nội ơi! Bao giờ ta lại được trở về?” – một câu hỏi giản dị nhưng chứa đựng biết bao nỗi nhớ và khát vọng bình yên. Có lúc, giữa rừng Trường Sơn, anh viết: “Giờ này Hà Nội chắc đang vào thu… Không biết ở nhà mọi người có khỏe không?” Chỉ một câu hỏi nhỏ thôi nhưng ẩn chứa biết bao thương nhớ. Nỗi nhớ ấy không làm anh yếu mềm, trái lại càng khiến anh ý thức rõ hơn trách nhiệm của mình: chiến đấu hôm nay để gia đình và quê hương được bình yên ngày mai. Cuốn nhật ký còn ghi lại những rung động chân thành dành cho người con gái anh yêu. Anh không che giấu những xao động của trái tim, từng bộc bạch: “Anh đi, mang theo cả hình bóng em.” Tình yêu ấy không ồn ào, không lãng mạn phô trương, mà lặng lẽ, sâu sắc và đầy nâng đỡ. Có những lúc anh tự hỏi về tương lai: liệu mình có còn cơ hội trở về, có còn được sống trọn vẹn với tình yêu ấy? Anh từng viết với nỗi băn khoăn rất thật: “Nếu anh không trở về, em có buồn không?” Câu hỏi ấy không chỉ là nỗi lo cá nhân, mà là sự giằng co giữa khát vọng hạnh phúc riêng tư và bổn phận. Một trong những điểm sâu sắc nhất của cuốn nhật ký là những dòng viết về cái chết. Không né tránh, không bi lụy, Nguyễn Văn Thạc nhìn thẳng vào khả năng hy sinh của mình. Anh từng viết: “Có thể ngày mai tôi sẽ ngã xuống… nhưng điều đó không quan trọng, điều quan trọng là Tổ quốc sẽ trường tồn”. “Phải sống sao cho xứng đáng với những ngày mình đã sống.” Câu chữ ấy cho thấy anh không sợ cái chết, mà chỉ sợ sống một cuộc đời vô nghĩa. Cái chết, nếu đến, sẽ là sự tiếp nối của lý tưởng chứ không phải là kết thúc trong tuyệt vọng. Chính thái độ bình thản ấy đã làm sáng lên vẻ đẹp của một tâm hồn lớn. Ở tuổi hai mươi, khi nhiều người còn mơ về tương lai dài rộng, anh đã sẵn sàng đối diện với hữu hạn của đời mình bằng một niềm tin không lay chuyển.

Tiếp nối dòng suy tư ấy, có thể khẳng định rằng sự cống hiến của Nguyễn Văn Thạc không chỉ dừng lại ở những trang viết đầy lý tưởng, mà đã được minh chứng bằng hành động cụ thể. Anh rời giảng đường, khoác ba lô lên đường nhập ngũ, trực tiếp bước vào chiến trường Quảng Trị – mảnh đất được gọi là “túi bom” của miền Trung khói lửa, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu và mồ hôi của biết bao người lính trẻ. Trong nhật ký, anh từng ghi lại những ngày hành quân gian khổ với giọng điệu bình thản mà kiên cường: “Đường ra trận dài và vất vả, nhưng lòng tôi thanh thản lạ thường.” Câu chữ ấy không hề mang sắc thái bi tráng, mà toát lên sự tự nguyện và ý thức rõ ràng về con đường mình đã chọn. Khi đặt chân đến chiến trường ác liệt, anh không né tránh hiện thực khốc liệt của bom đạn. Có lần anh viết: “Chiến tranh thật dữ dội… mỗi ngày đều có thể là ngày cuối cùng.” Thế nhưng ngay sau đó, anh lại tự nhắc mình phải vững vàng: “Không thể sống hèn nhát trước Tổ quốc”. Những dòng ghi chép ấy cho thấy anh ý thức sâu sắc về ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Giữa Quảng Trị rực lửa mùa hè 1972, nơi “máu và lửa hòa quyện trong từng tấc đất”, Nguyễn Văn Thạc vẫn giữ được niềm tin son sắt. Anh từng viết đầy kiêu hãnh: “Nếu phải ngã xuống, tôi muốn ngã xuống khi đang tiến về phía trước.” Đó không chỉ là lời tự nhủ, mà là sự lựa chọn sống – lựa chọn hiến dâng tuổi hai mươi cho lý tưởng độc lập, tự do.

Không dừng lại ở câu chuyện riêng của một cá nhân, “Mãi mãi tuổi hai mươi” còn là tấm gương phản chiếu khí thế sục sôi của cả một thời đại. Qua những trang nhật ký của Nguyễn Văn Thạc, ta không chỉ thấy hình ảnh một chàng trai hai mươi tuổi, mà còn nhận ra dáng hình chung của lớp lớp thanh niên Việt Nam những năm tháng chống Mỹ – thế hệ đã “xếp bút nghiên lên đường”, sẵn sàng rời giảng đường, rời ước mơ riêng để hòa mình vào cuộc chiến đấu vì Tổ quốc. Quyết định nhập ngũ của người lính trẻ cùng niềm tin: “Không thể sống yên khi đất nước còn chiến tranh.” Câu chữ ấy không chỉ là tiếng lòng cá nhân, mà là tâm thế chung của biết bao sinh viên Hà Nội thời bấy giờ. Anh cũng ghi lại không khí sôi nổi khi những người bạn cùng trang lứa lên đường: “Chúng tôi đi, mang theo niềm tin của cả một thế hệ.” Đó chính là tinh thần “tất cả cho tiền tuyến”, khi mỗi người trẻ đều ý thức rằng cuộc sống riêng chỉ có ý nghĩa khi gắn với vận mệnh dân tộc.

Giữa những chặng hành quân gian khổ, anh cảm nhận rõ sức mạnh tập thể của đơn vị mình: “Nhìn anh em bên nhau, tôi hiểu mình không cô đơn.” Cảm giác ấy cho thấy cuộc chiến không phải là hành trình của một cá nhân đơn lẻ, mà là sự hội tụ của ý chí chung, của khát vọng chiến thắng lan tỏa trong từng người lính trẻ. Bởi vậy, đọc “Mãi mãi tuổi hai mươi”, ta như nghe vang lên nhịp bước của cả một thế hệ “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, nghe thấy âm hưởng của thời đại mà mỗi thanh niên đều tự nguyện đặt lý tưởng cách mạng lên trên lợi ích riêng. Cuốn nhật ký vì thế không chỉ kể về một cuộc đời, mà còn lưu giữ khí thế hào hùng của một giai đoạn lịch sử – thời đại mà tuổi hai mươi cháy hết mình vì độc lập, tự do và ngày toàn thắng của dân tộc. Bởi vậy, đọc “Mãi mãi tuổi hai mươi”, ta như nghe vang lên nhịp bước của cả một thế hệ “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, nghe thấy âm hưởng của thời đại mà mỗi thanh niên đều tự nguyện đặt lý tưởng cách mạng lên trên lợi ích riêng. Cuốn nhật ký vì thế không chỉ kể về một cuộc đời, mà còn lưu giữ khí thế hào hùng của một giai đoạn lịch sử – thời đại mà tuổi hai mươi cháy hết mình vì độc lập, tự do và ngày toàn thắng của dân tộc.

Hình 4: Các chiến sĩ sau khi trải qua cuộc chiến

Khói lửa bom đạn đã không còn, chiến tranh đã ngã ngũ để cho hòa bình độc lập vững vàng, lịch sử không còn đặt lên vai tuổi trẻ nhiệm vụ cầm súng ra trận. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là thử thách đã vơi đi. Trong bối cảnh hội nhập toàn cầu sâu rộng, sự cạnh tranh về kinh tế, khoa học – công nghệ, văn hóa và vị thế quốc gia đang diễn ra ngày càng quyết liệt. Tổ quốc hôm nay không chỉ cần được bảo vệ bằng sức mạnh quân sự, mà còn cần được củng cố bằng trí tuệ, bản lĩnh và năng lực sáng tạo của mỗi công dân, đặc biệt là thế hệ trẻ.

Nếu thế hệ Nguyễn Văn Thạc đã hiến dâng tuổi hai mươi nơi chiến trường khói lửa, lấy máu xương để giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc, thì thế hệ thanh niên hôm nay phải bước vào một “mặt trận” mới – mặt trận của tri thức và phát triển. Đó là hành trình học tập không ngừng, làm chủ khoa học – công nghệ, khởi nghiệp sáng tạo, nâng cao năng lực cạnh tranh quốc gia và gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc giữa làn sóng toàn cầu hóa. Cầm súng năm xưa là để bảo vệ chủ quyền; cầm tri thức hôm nay là để khẳng định vị thế Việt Nam trên trường quốc tế. Cầm bản lĩnh là để không bị hòa tan trong hội nhập; cầm sáng tạo là để đưa đất nước tiến nhanh, tiến vững chắc trên con đường hiện đại hóa. Dù ở thời chiến hay thời bình, điểm gặp gỡ của các thế hệ vẫn là tinh thần trách nhiệm trước vận mệnh dân tộc.

Bởi vậy, tuổi hai mươi hôm nay tuy không đứng giữa chiến hào, nhưng vẫn đứng trước những đòi hỏi lớn lao của thời đại. Và nếu biết thắp sáng trong mình ngọn lửa lý tưởng như thế hệ đi trước, mỗi người trẻ sẽ góp phần viết tiếp trang sử mới – trang sử của hòa bình, phát triển và hội nhập đầy tự hào của đất nước Việt Nam.

“Mãi mãi tuổi hai mươi” không chỉ là những trang nhật ký riêng tư của một người lính trẻ giữa chiến trường khốc liệt, mà đã trở thành một bản hùng ca thấm đẫm lý tưởng và tinh thần cống hiến của cả một thế hệ. Qua hình tượng Nguyễn Văn Thạc, ta không chỉ bắt gặp một chàng trai hai mươi tuổi với trái tim nhạy cảm và tâm hồn giàu yêu thương, mà còn thấy sáng lên vẻ đẹp của tuổi trẻ khi được dẫn đường bởi khát vọng phụng sự Tổ quốc. Chính lý tưởng ấy đã nâng những điều bình dị trong cuộc đời anh lên tầm cao của sự cao cả, khiến tuổi hai mươi không còn là quãng thời gian ngắn ngủi của đời người, mà trở thành dấu ấn bền vững trong ký ức dân tộc.

Sự hi sinh làm cho tuổi xuân xanh vượt khỏi giới hạn của một độ tuổi sinh học để trở thành biểu tượng tinh thần bất diệt. Anh ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng ngọn lửa lý tưởng mà anh thắp lên không hề tắt lịm theo năm tháng. Nó vẫn âm thầm cháy trong trái tim những người Việt Nam yêu nước, nhắc nhở mỗi thế hệ về giá trị của niềm tin, của trách nhiệm và của sự dấn thân. Thời gian có thể lùi xa chiến tranh, nhưng những trang nhật ký ấy vẫn giữ nguyên sức lay động, bởi đó là tiếng nói chân thành của một tâm hồn đã sống trọn vẹn cho điều lớn lao hơn chính mình.

Đứng trong hòa bình hôm nay, mỗi thanh niên không thể không tự vấn: ta đã sống xứng đáng với sự hy sinh mà thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng máu xương hay chưa? Hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có, mà là thành quả của biết bao mất mát. Câu trả lời cho sự tự vấn ấy không nằm ở những lời hô hào, mà ở hành động cụ thể trong học tập, lao động, rèn luyện bản lĩnh, giữ gìn đạo đức và đóng góp thiết thực cho cộng đồng. Sống có trách nhiệm với bản thân và xã hội chính là cách thiết thực nhất để tri ân quá khứ.

“Tuổi hai mươi rực lửa” vì thế không chỉ là ký ức đẹp đẽ của một thời khói lửa, mà còn là lời hiệu triệu đối với tương lai. Đó là mệnh lệnh thầm lặng thôi thúc thế hệ trẻ hôm nay tiếp tục thắp sáng lý tưởng trong một bối cảnh mới – bối cảnh của hội nhập, phát triển và bảo vệ chủ quyền bằng tri thức, bằng sáng tạo và bản lĩnh chính trị vững vàng. Khi tuổi trẻ còn giữ được khát vọng cao đẹp, còn biết đặt lợi ích của dân tộc lên trên lợi ích cá nhân, khi còn sẵn sàng cống hiến không toan tính thiệt hơn, thì ngọn lửa ấy sẽ không bao giờ lụi tàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“Tuổi hai mươi rực lửa - Lý tưởng và sự cống hiến” (2) | Câu chuyện thời hoa lửa