“Tuổi Hai Mươi Trên Tuyến Lửa Trường Sơn”
Cựu thanh niên xung phong từng tham gia mở đường Trường Sơn trong kháng chiến chống Mỹ, gắn tuổi trẻ với chiến trường ác liệt và lý tưởng giải phóng đất nước.
Tôi sinh năm 1950, lớn lên ở một vùng quê nghèo ven sông Đáy, tỉnh Ninh Bình. Năm 18 tuổi, khi đất nước đang trong khói lửa chiến tranh, tôi rời quê hương tham gia lực lượng thanh niên xung phong.
Những ngày đầu ở Trường Sơn, tôi mới thực sự hiểu thế nào là “thời hoa lửa”. Đó không phải những tháng ngày hào nhoáng, mà là bom đạn, đất đá sạt lở và những con đường bị cày nát. Công việc của chúng tôi là mở đường, san lấp hố bom, giữ cho tuyến vận tải không bị gián đoạn.
Có những đêm, máy bay địch đánh phá dữ dội. Cả đơn vị phải nằm trong hầm chữ A chật hẹp, đất rung lên từng đợt. Nhưng khi tiếng bom vừa dứt, chúng tôi lại lao ra đường, tiếp tục công việc còn dang dở. Không ai cho phép mình chậm lại, vì phía trước là tiền tuyến.
Tôi nhớ mãi năm 1971, khi một trận đánh phá kéo dài nhiều ngày khiến tuyến đường gần như tê liệt. Thiếu nước, thiếu lương thực, nhưng chúng tôi vẫn bám trụ. Khi đoàn xe tiếp tế đầu tiên vượt qua được trọng điểm, cả đơn vị vỡ òa trong niềm vui và nước mắt.
Chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê với nhiều vết thương trên cơ thể, nhưng trong tim là niềm tự hào. Tuổi hai mươi của tôi đã đi qua bom đạn, nhưng cũng chính nơi đó tôi hiểu thế nào là lý tưởng, là sự hy sinh và lòng yêu nước.



