TUỔI MƯỜI BẢY
Nguyễn Đăng Giáp mới mười bảy tuổi khi lên đường nhập ngũ.
Trước đó, trước mắt chàng trai trẻ là một con đường khác.
Giảng đường.
Sách vở.
Một tương lai của một sinh viên.
Nhưng chiến tranh gọi.
Và anh lên đường.
Từ đó, con đường Trường Sơn trở thành một phần tuổi trẻ của anh.
Những chiếc xe đi giữa núi rừng.
Những cung đường hiểm trở.
Những chuyến hàng phải đến nơi.
Không được chậm.
Không được bỏ cuộc.
Nhiều năm sau, Nguyễn Đăng Giáp nhìn lại quãng đời ấy.
Có lẽ điều khiến người ta nhớ nhất không phải là những chức vụ ông từng giữ.
Mà là hình ảnh chàng trai mười bảy tuổi ngày nào.
Một người chưa kịp biết cuộc đời sẽ đưa mình đi đâu.
Chỉ biết rằng khi Tổ quốc cần, mình phải đi.
Có một thế hệ đã bước vào tuổi trưởng thành trên những con đường Trường Sơn như thế.



