Người có công giúp đỡ cách mạng

Tuổi Mười Tám Sau Tay Lái Nơi Đất Khách

Thái Nguyên01/07/2026TQH D K21 (Trường Đại học Khoa học)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Có những ngọn lửa không cháy bằng củi đuốc, mà cháy bằng thanh xuân và máu xương của một thế hệ..."

Hưởng ứng đợt sinh hoạt tìm hiểu lịch sử và tri ân những "Nhân chứng lịch sử", nhiều người tìm đến những trang sách hay những viện bảo tàng. Nhưng với tôi, "câu chuyện hoa lửa" chân thực nhất lại gắn liền với hình bóng người anh trai vừa khép lại hành trình 70 năm cuộc đời nơi quê nhà. Anh là một cựu chiến binh, một người lính lái xe từng xẻ dọc chiến trường Campuchia khốc liệt.

Tuổi Mười Tám Sau Tay Lái Nơi Đất Khách

Năm ấy, khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi sung sức nhất của đời người, anh nhận lệnh nhập ngũ. Không mộng mơ trên giảng đường, thanh xuân của anh gắn liền với tiếng gầm của động cơ, mùi khét của khói súng và những cung đường nhão nhoét bùn lầy nơi biên giới Tây Nam.

Nhận nhiệm vụ quốc tế giúp nước bạn thoát khỏi thảm họa diệt chủng Pol Pot, anh trở thành người lính vận tải. Trên chiến trường K ngày ấy, "hoa lửa" không phải là điều gì lãng mạn.

Đó là ánh chớp chói lòa của đạn pháo địch phục kích găm rào rào xuống mặt đường.

Đó là những đêm lái xe tắt đèn xuyên rừng già, mắt phải căng ra nhìn từng mét đất, nhích từng vòng bánh xe để đưa đạn dược, lương thực và cả những người đồng đội bị thương tiến lên phía trước.

Giữa lằn ranh sinh tử mỏng manh, ngọn lửa mãnh liệt nhất chính là ý chí sắt đá của chàng trai 18 tuổi ôm chặt vô lăng, quyết không lùi bước.

Chuyến Xe Trở Về Và Đoạn Kết Bình Yên

Chiến trường Campuchia đã lấy đi máu xương của biết bao người lính. Anh tôi may mắn hơn rất nhiều đồng đội khi đã kiên cường vượt qua những cơn sốt rét rừng, những trận phục kích ác liệt để tự tay bẻ lái đưa chuyến xe của cuộc đời mình bình an trở về quê hương.

Hòa bình lập lại, người lính lái xe năm xưa cất kỹ tấm áo lính sờn vai, trở về với gia đình, với những lo toan bộn bề của cuộc sống đời thường. Anh đã sống một cuộc đời trọn vẹn, giản dị và nghĩa tình cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay ở tuổi 70, ngay tại ngôi nhà thân thuộc của mình. Sự ra đi của anh không phải giữa chốn bom rơi đạn lạc, mà trong vòng tay yêu thương của gia đình – đó có lẽ là phần thưởng lớn nhất cho những năm tháng thanh xuân anh đã không tiếc thân mình cống hiến.

Ngọn Lửa Ký Ức Còn Mãi

Anh đã rời cõi tạm, nhưng "câu chuyện hoa lửa" về chặng đường anh đi vẫn còn mãi. Với thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay, anh là một nhân chứng lịch sử sống động về lòng quả cảm. Dù anh đã hoàn thành chuyến đi dài nhất của đời mình và yên nghỉ, ngọn lửa nhiệt huyết từ người lính vô lăng tuổi 18 năm ấy vẫn sẽ soi đường, nhắc nhở chúng tôi biết trân trọng và giữ gìn nền hòa bình đang có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn